Tóm tắt truyện tôi muốn gả tổng giám đốc

Bảy năm trước anh chỉ trích cô ham hư vinh vọng tưởng mong muốn phu nhân tổng chủ tịch, cô tức giận loại bỏ ăn uống nghịch trác an táng. Nay anh lại tạo ra trong công ty cô new nhậm chức — Anh ta có năng lực khai trừ cô sao?!

Giới thiệu truyện tôi hy vọng gả tổng giám đốc

Tác giả: Kim Huyên
Thể loại: Ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện tôi ý muốn gả tổng người đứng đầu

thời đại đổi khác, cơ mà giấc mộng người ta theo đuổi lâu dài bất biến, mặc dù nam nàng già trẻ, nghèo hèn hay phú quý, thậm chí là cô nhi bị bỏ rơi tại viện mồ côi, cũng đều có giấc mộng họ ao ước theo đuổi.

Xuân Tuyết, Hạ Mĩ, Thu Phong, Đông Nhan tư thành viên là chị em cùng to lên trong cô nhi viện, chế độ của không ít cô thì minh bạch, cá tính riêng rõ ràng, phương pháp bị quăng quật rơi trước cửa ngõ viện cũng biệt lập, nhưng lại giống nhau ở vị trí phần lớn có một ước mơ hy vọng kết thúc.

Từ nhỏ đang sinh trưởng trong viện mồ côi túng bấn, so có Các bạn cộng tuổi cũng trưởng thành và cứng cáp hơn, sớm đặt ra lý tưởng mang lại đời sống, từ năm mười hai tuổi cụm cô vẫn nuôi trong mọi người giấc mộng béo phệ.

cụm cô cần dùng khôn cùng học tập, loại trừ phần nhiều thứ để kiếm tiền, nuốm đạt được ao ước của bản thân mình.

Thời gian mau chóng qua đi, năm tháng cũng như thoi gửi, tuổi tác ngày dần mập, kinh nghiệm tích lũy được cũng cải thiện lên, cụm cô quan sát lại phần lớn cảm nhận giấc mơ ngày xưa thật buồn cười.

đề nghị có tác dụng phu nhân? Đề nghị gả tổng tài? Cần lái xe Benz? Cần ở căn nhà to?

căn bản chỉ đơn giản là chuyện con trẻ say rồi thì nói vu vơ thôi!

nhiều cô năm nay vẫn hai mươi lăm tuổi, từ khi thề hẹn giấc mơ khôi hài đó nháy mắt vẫn mười bố năm trôi qua. Cơn mơ bất tri bất giác vẫn chìm sâu trong đông đảo bận rộn của đời sống, bốn người thân tranh thủ họp bên lại trêu chọc thời niên thiếu của nhau là không hiểu chuyện.

cụm cô cười, trêu chọc các bạn khác, tuy mỉm cười trên mặt, nhưng mà khổ trong lòng, vày chỉ có trời mới biết giấc mộng kia hại bạn siêu nặng.

thấp nhất là đối mang Đồ Thu Phong nhưng nói là cũng như nỗ lực.

Bảy giờ đúng, đồng biển báo thức bên giường reng reng, đánh thức các bạn vẫn ngủ say bên trên giường.

Đồ Thu Phong vừa dụi mắt vừa ấn tắt đồng biển, gửi cánh tay về thay ngang trán vài giây, bắt đầu thở hắt ra một hơi, căng mắt trèo xuống giường.

Ngũ quan của cô ý đặc biệt, dáng người thân hạn hẹp dài mà đầy đặn, da thịt trắng nõn, nét đẹp mang hơi hướm nước không tính làm con người ta cạnh tranh có vẻ quên.

Đồ Xuân Tuyết thường chú ý cô ngẩn bạn, nói cô chắc chắn là con lai mới chắc là bao gồm mẫu thiết kế cute, phong tình vạn chủng Vậy nên.

mà lại đằng sau vẻ đẹp này lại chính là cá tính lười biếng, chắc là nằm bảo đảm chưa ngồi, có lẽ ngồi chuẩn xác chưa đứng, chính là cô. Nhưng dù là nạm cô đang chính là thư kí toàn năng đồ sộ, mâu thuẫn đông đảo có tính bí quyết vốn tất cả.

Vừa tỉnh lại, bao tử cô kêu lên một tiếng ủ dột, đôi mi thanh tú nhíu lại, trọng tâm tình có lẽ chất lượng không đảm bảo lắm, có thể sắc trời ảm đạm ko kể khung cửa sổ, chưa thấy tia nắng bên trời, chỉ có một màu xám xịt mênh mông.

Cô ngồi dậy, mặt chưa chút thay đổi chú ý ra trước, bất giác ngẩn ngơ khắp cơ thể.

Cô đang duy nhất khoảng thời gian không mơ lại giấc mơ có tác dụng vai trung phong tình cô chất lượng không đảm bảo đấy, vẫn nghĩ chính bản thân vẫn thoát khỏi quy trình thương tâm và nổi giận, hóa ra thực tế chẳng hề vì vậy.

căm ghét, chuyện đã được qua nhiều năm rồi, đầu cô cuối cùng có tác dụng sao vắt, bởi vì sao còn chưa quên sạch vẫn đi, còn để chúng chúng thừa dịp đang ngủ chạy mang lại có tác dụng loạn cô, thật là kì quái!

Cô bã gõ gõ đầu, dường như làm cho vậy cô có thể ném hết số đông hầu hết thứ trong áp ra output. Tuy vậy sao gồm thể? Cô quay đầu nhìn con đang ngủ sát bên, bất giác thở nhiều năm một hơi. Tất cả tiểu da hỏa này ở bên, làm sao cô quên được, làm sao quên hầu như nét của bệnh nhân ấy đang còn đọng lại trên khuân mặt con?

nhỏ càng ngày càng giống anh ta, dù là diện mạo hay cá tính riêng.

Thật là đáng giận, riêng biệt nhỏ nguyên nhân là cô mang bầu mười tháng, đau gần mười mấy giờ đau đớn sinh ra, đã từng cm trên thân thể nhỏ bởi vì cô nuôi phệ, bởi vì sao toàn thân cao thấp thằng tí hon không giống cô 1 chút nào, ngược lại lại giống tên bị tiêu diệt tiệt kia chứ? Thật sự đáng giận!

quan sát khuôn mặt ngủ ngoan hòa bình rất giống mặt tên kia, cô càng xem càng bực thành viên gia đình, nhịn cảm thấy không được cúi đầu cắm lên hai chiếc má phính hồng của con một ngụm.

Đồ Hạo Lôi sẽ ngủ hốt nhiên thức tỉnh, hai má bị gặm đau, mở ánh mắt bà bầu cậu đã giả cỗ ngủ bên trên giường.

“Mẹ, sao người mẹ gặm con?”. Cậu chưa hờn không giận hỏi.

“Hả, chiếc gì? Con, bé tỉnh rồi? Mấy giờ rồi?”. Đồ Thu Phong lim dim mắt, bộ dạng hốt hoảng, quan sát như new tỉnh ngủ.

“Mẹ không cần đóng kịch”. Đồ Hạo Lôi mở to mắt quan sát cô.

“Ai đóng kịch?”. Cô ngồi dậy chạng thành viên.

>> đọc thêm thể loại truyện Ngôn tình ngược

“Mẹ cắn bé có tác dụng chi?”. Cậu một ít cũng chưa bị bà bầu lừa.

“Ai cắm con? Vừa rồi bà bầu vẫn vẫn ngủ nha!”. Cô làm tiếp giả ngu.

“Phải chưa đó?”. Cậu liếc bà bầu một chiếc nghi ngờ, rồi vừa nhìn nhìn giường của hai bà mẹ nhỏ vừa nói. “Nếu vừa rồi người mẹ không gặm con, nạm trên giường bản thân mỗi chúng ta có lẽ nào gồm —”.

“Tiểu tử thối, nhỏ dám nói lung tung?!”. Cô bất chợt la lên ước ao chặn nhỏ lại, nhưng không kịp.

“— Ma”.

“Á!”. Đồ Thu Phong hét lên, hồi hộp nhảy xuống giường.

“Ha ha…”. Phản ứng khoa trương của bà bầu làm cho Đồ Hạo Lôi bật cười.

Đồ Thu Phong cô chưa sợ trời không sợ đất, sợ nhất chính là mấy thứ ngũ quỷ ẩn ẩn hiện hiện, không gồm làm nên, đắn đo có có tuổi đời không. Đứa con bất hiếu này dám ở trong phòng bọn họ, ngồi bên trên giường Điện thoại tư vấn ma dọa người!

Cô bực bội, vung tay vò xù đầu thằng nhỏ bé, thưởng mang lại nó hai mẫu cùi chỏ lên đầu.

“Tiểu tử thối, nhỏ dám dọa mẹ!”.

“Là người mẹ cắm con trước mà lại chưa thừa nhận”. Đồ Hạo Lôi nhảy dựng lên, chạy qua bên kia giường tránh cú đánh của chị em, cúi đầu phòng nghị.

“Mẹ là bà mẹ nhỏ, mang lại bà bầu gặm một ít thì sao?”. Đồ Thu Phong đứng bên giường, hai tay phòng hông nói sở hữu nhỏ, sau cuối cũng thỏa thuận thành viên gia đình làm cho.

“Con là nhỏ mẹ, đến nhỏ dọa một ít thì sao?”. Cậu lầm bầm ôm đồm lại.

“Con nói chiếc gì?”.

“Con nói —”. Cậu sẽ hy vọng tranh cãi với mẹ tiếp, ánh mắt lơ đãng lướt qua mẫu đồng hồ báo thức ở đầu giường, mau chóng trợn hai mắt, la hoảng lên. “Bảy giờ rưỡi!”.

“Hả”. Góc nhìn Đồ Thu Phong mau lẹ chuyển làn phân cách qua mẫu đồng hồ, giây tiếp theo cũng sợ hãi nhảy dựng lên. “Bảy giờ rưỡi!”.

Hai bà bầu con cùng cuống cuồng toá áo ngủ, chạy qua đậy ăn mặc quần áo, lật đật cố gắng đồ, rồi một mọi người vắt giỏ xách, một mọi người cố kỉnh cặp táp lao ra bên cạnh cửa.

“Dậy sớm nha”. Đồ Đông Nhan ngồi ở phòng khách xem báo, nghe thấy tiếng bắt đầu liền ngẩng đầu kính chào hai bà mẹ bé buổi sáng sớm.

“Một chút cũng chưa sớm”. Đồ Thu Phong và bé cùng lao qua cửa ngõ phòng tắm đối diện đánh răng rửa bên.

“Vì sao cậu chưa Call mình?”. Cô vừa chà răng vừa tựa vô cửa nhà vệ sinh.

“Mình nghe thấy tiếng chuyện trò ở trong nhà cậu, nghĩ cậu vẫn tỉnh”. Đồ Đông Nhan đứng dậy khỏi ghế sofa, hướng mang lại nhà ăn. “Bánh mì cậu thích phết bơ đậu phộng hay nạp năng lượng trứng ốp la?”.

“Bơ đậu phộng”. Đồ Thu Phong lý giải.

“Con mong muốn nạp năng lượng trứng ốp la, dì Đông Nhan”. Đồ Hạo Lôi chui ra từ ẩn dưới Đồ Thu Phong kêu lên, cậu đang cọ mặt.

“Sắp trễ rồi, làm cho sao có thời gian đổ trứng ốp la”. Đồ Thu Phong thuận tay lại cú đến con một cùi chỏ, giáo huấn chúng. “Phết bơ đậu phộng giống thành viên gia đình là được rồi, đừng chú ý thằng nhóc này”. Cô nói mang Đồ Đông Nhan.

Đồ Hạo Lôi bĩu môi, không nói gì, qua đời phục trước sự đấm đá bạo lực của người mẹ.

“Không sao. Chiên trứng thôi mà, chưa tốn thời gian bao lăm đâu”. Đồ Đông Nhan nói chuyện.

“Thật không? Nạm người nhà có muốn ăn trứng ốp la”. Đồ Thu Phong nhanh chóng biến hóa công bố quyết định.

“Mẹ, không phải mẹ bắt đầu nói sắp tới trễ, chưa bao gồm thời gian đổ trứng ốp la sao?”. Cậu nhịn không đủ vặn vẹo lại bà mẹ.

Đồ Thu Phong chưa chút nghĩ ngợi gõ con một mẫu. “Con im lặng! Xem thêm, đánh răng cọ bên nhanh lên rồi ra ngoài, người mẹ ý muốn đi toilet”.

Đồ Hạo Lôi cúi đầu, tấm tức đi ra ngoại trừ phòng khách, cửa ngõ nhà tắm lập tức đóng lại ‘cạch’ một tiếng sau lưng cậu. Cậu ngẩng đầu, thấy dì Đông Nhan cười cợt như chưa mỉm cười chú ý cậu.

Cậu nhún nhún vai, lộ ra biểu tình thật Chịu chưa nổi bà bầu kia, rồi chạy ra khu vực hai anh em song sinh Hạo Anh, Hạo Tế nhỏ của dì Hạ Mĩ. Cậu phải kể mang lại bọn họ nghe chuyện luận bàn bọ cánh cứng vương giả sở hữu Anh chị em cùng lớp mới được, hôm qua cậu quên chưa nói…

“Thu Phong, phó tổng người có quyền lực cao tới đó!”.

dòng vỗ vai thình lình có tác dụng Đồ Thu Phong sẽ ngủ gà ngủ gật bỗng dưng bừng tỉnh, cô dụi dụi mắt, nháy mắt liền khôi phục cỗ dáng Đồ thư ký có tác dụng cao.

Hai tay cô gõ cũng như cất cánh trên keyboard máy tính, hai góc nhìn không chớp vào nền game, có tác dụng cỗ cũng như đã bận tối mắt tối mũi công tác thật sự, khiến con người nhìn không ra một giây trước cô còn sẽ ngủ chơi xấu ngủ gật.

“Thu Phong, giúp chúng tôi pha hai tách chè mang vào”. Phó tổng người đứng đầu Vương Diệc Đông năm mươi tuổi đứng đắn nhìn cô, báo cáo sai khiến.

“Dạ, phó tổng”. Đồ Thu Phong tinh thần phấn chấn ngẩng đầu lên, kính cẩn gợi ý. Quan sát bóng hình sếp biến mất sau cửa nhà văn phòng, cô bắt đầu thở hắt ra một hơi. “Cảm ơn, chị Bội Phi”.

Dư Bội Phi làm thư cam kết tổng người có quyền lực cao, tuy rằng bắt đầu bố mươi hai tuổi nhưng lại sẽ làm việc ở công ty bảy năm, là thư ký kết quan trọng được cấp cho bên trên an toàn và đáng tin cậy.

Chị đó là tiền bối đảm đang chỉ dẫn mang đến cô Lúc đầu, một người nhìn ngoại hình thì nghiêm khắc, cảnh giác sâu sắc, tuy thế thực tế lại là mọi người tốt, dễ mềm lòng, dễ thấu hiểu mang các bạn khác. Từ khi biết cô là trẻ mồ côi, lại là chị em độc thân, một gia đình bạn nuôi con, năm bố lần ra bên cạnh ăn trưa chị đấy số đông đoạt trả tiền đãi khách, còn khi cô tranh thủ ngủ gật trong giờ buôn bán, cũng canh chừng mang lại cô, để cô an tâm ngủ.

“Đừng khách khí, nhanh giúp phó tổng pha trà”. Dư Bội Phi chuyện trò.

Đồ Thu Phong gật gật đầu, đứng dậy đi vào phòng chè nước, cô mới vứt lá chè vào bát chè của phó tổng, còn chưa kịp hóng nước sôi, Dư Bội Phi đang kích động bước vào, hai mắt sáng rỡ.
>> Mời Các bạn bài viết liên quan chuyên mục truyện Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *