Review truyện Ngày Em đến

Nam đàn bà bao gồm xa nhau 13 tuổi. Nam chính tàn chứng, bị tai nạn giao thông mất cẳng bàn chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là quái nhân Khủng rồi, phái nữ chính cũng chính là thành viên gia đình gồm tiền, xinh đẹp dễ thương sáng tạo đặc biệt là cực kỳ hiểu chuyện.

Trình làng truyện ngày em cho

Tác giả: Tĩnh Phi Tuyết
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Ngày em mang lại

Lần đầu tiên, Vệ Cẩm Huyên nhìn thấy Trương tứ Ninh là ở nghĩa trang. Đó chính là ngày mùa đông gió heo hút, từng giọt mưa nhỏ xuống lạnh buốt đến tận xương tủy. Bên trên bậc thang, một thành viên đi lên, một đi xuống, cứ vậy đối mặt, tư ánh mắt nhau giây lát, sau đó lướt qua nhau, cũng chẳng gìn giữ đáng chú ý gì sáng tạo.

Lần thứ hai, bọn họ gặp gỡ nhau ở đại sảnh C.ty, Vệ Cẩm Huyên được một nhóm cấp dưới vây quanh đi bật dậy khỏi thang máy. Lúc đó, Trương tư Ninh sẽ ủ ấp một bó hoa tulip màu đỏ nghiêm trọng từ phía bên ngoài bước tới, cửa kính như máy từ từ cho thấy, hai tổ ấm lại lần nữa đối mặt. Trương tư Ninh chính là mỹ nhân, một mỹ nhân hiếm gặp mặt, dù là khuân mặt hay vóc dáng cao bé xíu của cô cũng phần nhiều hết sức đặc thù giữa đám đông, mặc dầu cô chỉ mặc áo lông cũng như quần trườn hết sức giản dị đang cực kỳ lạ lẫm. Do vậy tuy vẫn biện pháp mấy ngày, nhưng mà Vệ Cẩm Huyên đã vô thức nhớ cho lần gặp gỡ ngắn ngủi tự dưng trước đấy.

Lần thứ bố, họ chạm mặt nhau là ở cửa hàng bán hoa, sẽ là đêm giáng sinh, ải đêm vừa buông xuống, những ánh đèn sáng rực rỡ tỏa nắng sáng lên. Hiếm khi Vệ Cẩm Huyên đã có được một ngày không tăng ca, anh cho trợ lý đi nghịch có bạn nữ, còn người nhà thì bảo lão Trịnh tài xế mua một tác động hoa gần đó. Lão Trịnh nhớ ở khu này chỉ một xúc tiến hoa new xây dựng Cách nay đã lâu, phải lái xe tới đấy.

tương tác chào bán hoa tên là Flower, bảng hiệu chữ trắng trên nền Đen, ngắn gọn bình thường mà lại chất lượng cao, cực kỳ lạ lùng. Từ xung quanh nhìn chiếu xuyên thấu qua hai cánh cửa chai lọ thủy tinh lớn của cửa hàng, có vẻ thấy cây trồng blue um tươi tốt, muôn hoa khoe sắc ở bên phía trong.

“Vệ tiên sinh, phải mua hoa gì?” lão Trịnh chuẩn bị sẵn sàng Bước xuống xe, cha năm trước Vệ Cẩm Huyên bị tai nạn xe cộ, đề nghị cắt bỏ cẳng bàn chân trái, tuy rằng có áp dụng chân giả dẫu vậy cũng quan trọng so sánh có đôi chân lành lặn cũng như trước kia được, nên luôn chống gậy khi dẫn đường. Thành ra chung các lúc sẽ phải cài đồ đạc gì đấy cũng như hiện thời hầu như do lão Trịnh hoặc trợ lý làm cầm. Tuy thế lần này, Vệ Cẩm Huyên lại công bố chặn cản: “Không bắt buộc, bên tôi vẫn tự đi, chú ở lại trong xe đi.” Nói chấm dứt, cũng không hóng lão Trịnh phản ứng, đã đẩy cửa chống gậy Bước xuống. Giữ lại lão Trịnh cũng vừa xuống xe theo, đứng yên một khu vực, tiến không được lùi cũng không xong xuôi, ý muốn đi cùng tuy vậy sợ ông công ty chưa vừa ý, rất là đắn đo rối rắm.

Theo một chuỗi tiếng chuông đinh đong trong trẻo vang lên, Vệ Cẩm Huyên đặt chân tới cửa hàng hoa. Theo thói quen, anh quan sát một vòng bao quanh, tác động này khoảng từ một mang đến hai trăm mét vuông, khó chiều đảm bảo được, bài trí không tệ, vô cùng cần nhớ giải pháp cung cấp hoa cỏ cũng như cây cảnh, chẳng phải ngổn ngang như những can hệ hoa tầm thường khác mà lại ngược lại còn tỏa ra vẻ đẹp giản dị ấm áp. Nhưng mà trong ảnh hưởng lại không có người, Vệ Cẩm Huyên nhíu mày, anh chưa thích Việc vào liên can mà lại chưa thấy cán bộ nhân viên bán đồ đâu, đang định rời đi, thì nghe thấy tiếng chuông vang lên ẩn dưới, có người đẩy cửa ngõ Cách vào: “Thật ngại quá, vẫn để anh ngóng lâu”. Các giọng nói mềm mại lộ ra sự dịu dàng, cực kỳ êm tai. Vệ Cẩm Huyên xoay nhà bạn lại, sau khi chú ý rõ gia đình trước bên thì khá bỡ ngỡ, thật là trùng hợp nhưng.

dường như thấy đối phương cũng đã xiêu bạt anh, đôi mắt black bự tròn dễ thương nhìn anh, sự ngạc nhiên hiện lên bộ mặt đã mắt tinh xảo: “Xin chào”. Cô lại báo cáo, tay cần nhẹ nhàng gửi lên vén mấy sợi tóc mai ra sau vành tai, dáng mình tao nhã sang trọng đứng đấy, bất chợt mà hào phóng: “Trước đây, tất cả chúng ta đang gặp mặt nhau hai lần”. Nói xong, cô nở nụ mỉm cười dịu dàng, ấm áp cũng như gió xuân tháng tứ của Giang Nam, hết sức dễ khiến chúng ta gồm tình cảm.

Trong vòng mười ngày nhưng tự nhiên gặp mặt nhau tía lần, không thể nói là chưa có duyên được. Vệ Cẩm Huyên không khỏi cong môi khẽ cười cợt, nụ cười bí mật cơ mà cũng tạo nên khuôn mặt anh tuấn lãnh đạm biến thành mềm mại hơn.

“Anh vội lắm ạ?” Cô lại hỏi. Nhận được giải đáp bao phủ định, Trương tư Ninh liền chỉ vào lãnh thổ be bé chuyên sử dụng để tiếp khách ở bên vị trí kia, hơi ngại ngùng nói: “Anh dường như qua đó ngồi một ít không? Bên tôi ao ước chũm quần áo, anh xem, phần lớn bị ướt cả rồi”. Nói kết thúc, cô nhấc chân lên mang đến anh xem. Bây chừ, Vệ Cẩm Huyên mới nhắm cô đang vô cùng chật vật, không những quần, ngay cả áo lông màu trắng cũng ẩm quá nữa, cả tóc cũng ẩm, đắn đo trước đó cô vừa đi có tác dụng gì. Trong trường hợp nuốm này, là một tổ ấm Đấng mày râu phong độ, chắc hẳn Vệ Cẩm Huyên chỉ dường như đồng ý. Ngóng anh chắc xoàn chống gậy đi mang lại ghế ngồi xuống hoàn thành, Trương bốn Ninh cũng chưa vội đi nuốm quần áo, mà hỏi anh mong mỏi uống gì? Theo biểu cảm trên bộ mặt cô, anh tất cả chưa bắt gặp sự tò mò nghiên cứu vớt của cô ý về một người trong gia đình đi đứng bất tiện, cứ như anh chỉ cần một vì khách vô cùng tầm thường cũng như những bạn khách khác mà lại thôi.

“Có chè blue, hồng trà, cà phê, chè sữa, à, còn có cả nước lọc!”

Vệ Cẩm Huyên nói hồng chè, Trương tứ Ninh gật chấp nhận, bảo anh chờ, sau ấy new xoay người nhà đi sâu vào phía bên trong xúc tiến, thì ra đằng sau chậu chuối tây cây cỏ sum suê còn có một cửa nhà bé dại.

bầu khâu khí trong liên quan rất là ấm áp, tuy Vệ Cẩm Huyên chỉ mặc áo sơ mi mỏng và âu phục cũng không cảm giác lạnh. Chặng mười lăm phút sau, Trương tư Ninh bưng khay bước ra, cô đang ráng một dòng áo len ấm trắng bao bọc khắp, phía trước bao gồm in hình mèo Garfield rất lớn, dưới là dòng váy xòe màu đỏ hạt điều, mái tóc Đen lâu năm buông xõa sau lưng, tóc mái được kẹp gọn lại bởi cái kẹp nhỏ màu hồng phấn rất cân xứng mang ngũ quan dễ thương khéo léo khiến cô chỉ như học sinh trung học bắt đầu mười sáu mười bảy tuổi.

>> xem thêm thể loại Truyện h

Trương tư Ninh đặt chiếc cốc tròn màu trắng trước bên Cẩm Vệ Huyên rồi giải thích: “Thật ngại quá, để anh đợi chậm Bởi vậy,” sau đấy hỏi: “Anh ao ước sở hữu hoa gì?” Vệ Cẩm Huyên chỉ vào một đám hoa màu tím trước khung cửa sổ chai lọ thủy tinh hỏi: “Đó là diên vĩ?” Trương tứ Ninh chú ý theo ngón tay anh, gật đầu: “Đúng ạ, là diên vĩ”.

“Vậy lấy diên vĩ đi, phiền cô bó đẹp một chút.”

“Là để tặng ngay tổ ấm khác ạ?” Trương tư Ninh vừa hỏi vừa đi qua, rút mấy bông hoa trong bình bự ra đem tới đến Vệ Cẩm Huyên xem: “Anh thấy mấy cành này đã đạt được không? Bổ sung hai cành bách hợp ở bên trên, bó phổ biến mang hoa baby cũng khá đẹp”.

Vệ Cẩm Huyên đồng ý, Trương tư Ninh lại đi lấy giấy gói hoa đến anh lựa chọn, sau cuối chọn loại nền trắng có sọc đỏ, chờ bó hoa xong cũng mất hơn mười phút, lúc tính tiền, Trương tư Ninh nói can dự mới khai trương cần bao gồm cả khách download hàng hầu như được ưu đãi giảm giá, còn nói: “Để chúng tôi làm card hội viên đến anh, sau này gồm khoảng không lũy để hưởng ưu tiên.” Vệ Cẩm Huyên cũng chẳng chú ý mang đến mấy thứ đấy, khoát tay nói không bắt buộc, rồi cầm cố tiền lẻ thối lại định rời đi, Trương bốn Ninh điện thoại tư vấn anh lại, gửi một tờ danh thiếp ra: “Sau này, nếu nên anh hình như Call điện thoại, liên hệ sẽ giao hoa mang đến tận nơi, hân hạnh đáp ứng, cảm ơn anh vẫn tải hoa”. Vệ Cẩm Huyên cúi đầu chú ý tấm danh thiếp sặc sỡ đầy sắc màu đẹp mắt, sau cuối thanh nhã miễn chống chuyển tay nhận lấy.

ngóng anh đi rồi, Trương bốn Ninh không nhịn được le lưỡi, nói ra bốn từ ‘Cao ngạo, lạnh lùng’.

Sau Giáng sinh, rất nhanh đang đi vào tết dương lịch, qua tết dương lịch, việc sắm sửa của địa chỉ dần dần bước vào quỹ đạo. Trương bốn Ninh tuyển bổ sung hai nhân viên phụ vấn đề, một là con gái tên Trần đều đều năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, tầm thường sẽ có trách nhiệm canh dữ quán, thay đổi cắt cành cũng như tưới nước đến cây xanh cây cỏ, một cậu bé bỏng khác tên là Hứa Dương, còn chưa đến mười chín, chính cáng đáng bài toán chạy chuyển giao hoa. Cả hai những là người nhà ngoại tỉnh, thử Việc hai tuần, trước mắt cô thấy bọn họ những là người đàng hoàng, làm đúng mệnh lệnh.

*********

Kim Giai Di ngồi bên trên ghế sofa của khu tiếp khách tán gẫu mang Trương bốn Ninh, thỉnh thoảng liếc ánh mắt Trần bình thường một chiếc, bé dại giọng thì thầm: “Hey, tớ nói này, bình bình thu tiền hay gì đấy cậu đừng cho cô ta nhúng tay vào, trước hết hãy chú ý một vài tháng rồi tính tiếp, đúng rồi, cậu đã đưa phiên bản sao minh chứng thư của họ chưa?”

Trương tứ Ninh liếc cô bé một cái: “Tớ hiểu nhưng, xúc tiến cũng đều có camera theo dõi, chẳng sao đâu.” Thấy Kim Giai Di còn ý muốn nói tiếp, cô liền xua tay đổi đề tài: “Đúng rồi, không hề bữa qua cậu đi vấn đáp sao, cầm nào rồi?”

“Haizz, đừng nói nữa!” Vừa nhắc đến chuyện vấn đáp bữa qua, Kim Giai Di không có gì tâm trạng đâu mà lại nghi ngờ mấy bộ phận nhân lực mới của can hệ, cô gái nằm úp sấp xuống tay vịn ghế sofa, than thở: “Đi dấn mình vào phỏng vấn vị trí thư ký kết, FML*, cậu không thấy chứ hơn mười tổ ấm tranh đoạt bên này mang tớ, lần chất vấn này chắc chưa tới đâu rồi!” Tính ra năng lực của cô ấy cũng đâu gồm kém cỏi, sao không ai tinh mắt xiêu dạt cục ngọc quý ráng chứ!

(*FML: Viết tắt của ‘F*ck My Life’, nếu để nguyên thì đây là câu chửi thề khá bất tao nhã.)

trung tâm trạng không đảm bảo lại nhìn thấy khuôn bên dễ thương lúc ẩn lúc hiện trước mắt, Kim Giai Di ghen tị, bàn tay ngứa ngáy chưa Chịu đựng được, giơ lên chọc chọc vào mặt Trương bốn Ninh: “Khuôn mặt này của cậu nhưng mà chuyển qua cho tớ thì tốt quá, đừng nói là thư cam kết, mặc dầu là trợ lý tổng người đứng đầu cũng chỉ mất một phút là xong ngay!”

Hiển nhiên đây cũng không phải là lần ban đầu bạn thân của cô ý nói ra Để ý đến này, Trương bốn Ninh cực kì bình tĩnh kéo bàn tay xung quanh nhà bạn xuống: “Vậy sau này cậu có tính toán gì không? Còn nếu không thì nghe lời người trong gia đình, cầm lại bắt đầu khởi công chức đi.”

Kim Giai Di vừa nghe thấy cụ liền mất hứng: “Cậu có phải là bạn bè của mình không hả?” Nói chấm dứt ngồi rời khỏi ghế sofa, chỉ vô trán Trương Tử Ninh vẻ bên tức giận: “Cậu là gian tế ba mẹ tớ sai cho yêu cầu không! Loại vụ thi công chức ấy chỉ nghĩ thôi cũng không muốn nghĩ cho, tớ không bao giờ thi trò đời đó nữa! Cha năm ấy, FML, ba năm thanh xuân của tớ mất đi vì chưng nó đó! Đừng nói đơm hoa kết trái, ngay cả cọng cỏ hoang cũng chưa thấy!”

Kim Giai Di là nhà bạn địa phương, là người vợ một trong căn nhà, bố mẹ hầu hết là thầy giáo trung học, số đông gia đình đầy đủ làm cho trong ngành giáo dục, xét theo hoàn cảnh người nhà Như vậy nhưng mà nói cô gái này dù không đạt đến mức thủ khoa thì cũng không thể nào quá bớt cõi được. Đáng tiếc, cuộc đời luôn bao hàm Cách đưa ngoặt như thay, từ nhỏ tuổi Kim Giai Di luôn giải pháp danh hiệu học sinh giỏi một chặng khá xa. Năm đó khi thi vào đại học, sẽ bắt buộc liều sống liều chết ôn tập lại nhờ được cộng thêm điểm ưu tiên dân tộc thiểu số new miễn cưỡng đậu vào một trường đại học xem cũng như chưa tệ trong city này. Kim Giai Di học chuyên ngành văn học Đài Loan Trung Quốc, tuy nhiên sau khi tốt nghiệp thì trống mái chưa hy vọng kéo dài học lên nghiên cứu giúp sinh, các bạn không có gì phương pháp nào khác với cô bé, đành cần bỏ ra điều kiện, chưa học lên nghiên cứu vớt sinh cũng được dẫu vậy công việc yêu cầu nghe theo sự chỉnh dốn của thành viên. Sau đó họ bỏ công ra cho cô nàng hai đường phố, hoặc là làm cho thầy giáo thì đi thi chứng chỉ sư phạm, hoặc là khai công chức Chính phủ. Đối với phụ nữ mà lại nói thì đó là hai lựa chọn không tệ. Ngôi nhà Kim Giai Di tất cả bao ngời làm cho cô giáo, phải cô bé không ý muốn đi theo con đường mòn đấy, rút kinh nghiệm xương máu, cô gái quyết định đi khởi công chức nhà nước, sau đó….chính là ba năm thê thảm, năm nay sau khi thi rớt lần nữa, cô nàng sống mái chưa muốn thi tiếp, càng không nói mang lại bài toán thi lấy chứng chỉ sư phạm, bất chấp chúng ta dụ dỗ cưỡng ép kiểu gì cũng không được, chỉ mong đi tậu công việc.
>> bài viết liên quan thể loại Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *