Review truyện Ly Hôn không chia tay

Hai người đang còn yêu nhau, tại sao lại dường như kí tên lên “Đơn xin cốc hôn”? Cái này nếu mong mỏi trách… thì đang đề nghị trách anh nhưng mà thôi.

Giới thiệu truyện ly hôn không chia tay

Tác giả: Quang Dĩnh
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện ly hôn không chia tay

“Chúng ta ly hôn thôi!” rút cuộc, cô cũng lấy hết dũng khí nói rời khỏi miệng.

Một buổi sáng trời mùa đông báo giá rét, Đỗ Dĩ Du nằm nghiêng bên trên giường, đôi mắt chưa cất giấu được lẻ loi cộng sầu bi, cô quyết định đem tất cả những đè nén trong lòng bởi vì quá chậm mà lại trở thành chua xót, uất ức nói ra một lần.

“Dĩ Du, đừng đề cập cho chuyện ly hôn nữa được không?” Địch Tử Uy khuân mặt lạnh lùng, cơ thể cường tráng Bỗng chốc cũng như bị thương, rất nhanh chóng kéo chăn khỏi gia đình bạn, đứng dậy.

Anh thật dành hết thời gian new chắc là sắp xếp hoàn thành các bước, bỏ ra mấy ngày từ Thượng Hải cất cánh về Đài Loan. Vì chưng cô vừa new sẩy bầu, anh mong muốn bên cạnh an ủi cổ vũ cô. Tuy vậy suốt bố tháng chỉ nghe cô đề cập mang đến chuyện cốc hôn, anh nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn.

“Tử Uy… thật xin lỗi, em vẫn lưu ý đến kĩ bắt đầu đưa ra chính thức quyết định này… em thật sự không phải kéo dài cùng anh có tác dụng hoàng hậu ck nữa.” góc nhìn của cô bi quan và tuyệt vọng, nhưng giọng điệu lại rất là kiên cường.

Đỗ Dĩ Du từ trên giường đứng dậy, cảm thấy hết sức lạnh, chuyển tay chũm áo len đặt ở bên cạnh gối khoác vào.

Cô đứng ở tầng hai mươi của biệt thự – tòa chung cư nằm ngay bên tiền, cô đứng kề bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh nhìn trống rỗng chú ý ra bên phía ngoài.

khung trời vẫn còn hơi mờ về tối, hàng cây hai bên mặt đường khoác lên mọi người loại áo màu xanh da trời, chạc cây Hàn Phong dưới con đường trông như một nhỏ chim bị trụi sạch lông vũ, một thân trụi lũi. Mà lại lòng của cô cũng giống với chạc cây đó, bị khô héo cơ mà thê lương, chút ít sức sống cũng không tất cả.

Hơn hai năm trước, cô một thân đầy sự tự tin, tích cực cạnh bên làm việc, kế hoạch giúp Tử Uy. Anh tỉnh táo nhưng lại cũng thâm trầm, đối mang câu hỏi tí hon dựng công danh sự nghiệp luôn tất cả mưu tính kĩ càng. Anh nói, nếu yêu nhau thì kết hôn, gồm bà xã ở kề bên new giúp anh an tâm lo sự nghiệp… Và do cô anh mới có động lực cao.

Đùng thay, lúc đầu chủ yếu cô vì chưng hễ lực tích cực này của anh mà hài lòng kết hôn. Cô ngây thơ chỉ ra rằng, mối tình sẽ tiếp tụ sau hôn nhân, chỉ có cả hai cùng nhau cụ vun đắp là có được yên ấm. Cho nên hẹn hò được nửa năm, chúng ta liền kết hôn.

Anh là kỳ tài buôn bán kinh doanh, lao động trí óc đối mang xã hội cực kỳ nhạy bén, đặc điểm này không ai giống như phủ nhận.

Anh cũng như bạn bè với mọi người trong nhà hợp tác ký kết, chế tạo công ty điện tử Âu Đạt, lĩnh vực buôn bán kinh doanh chính là máy vi tính, tượng trưng hãng máy tính bom tấn của Âu Mĩ. Tại Thượng Hải thành lập nhà máy chế biến, cùng lúc họ cũng bắt đầu làm chế biến ngành điện thoại cầm tay, từ nghiên cứu giúp cách tân và phát triển, ngoại hình, viết phần mềm… chưa chấm dứt mở rộng cộng đồng cũng như cam kết ràng buộc brand name.

Anh phụ trách chức vụ Tổng người có quyền lực cao, của cả đa số chuyện trong công ty phần đông do anh làm chủ, từ dịch vụ mang lại doanh nghiệp con người, từ nghiên cứu giúp bào chế mang lại cải tiến và phát triển thương hiệu… nên buôn bán liên tục hai nơi từ Thượng Hải cho Đài Loan, cực kỳ bận tối mắt tối mũi. Hai năm sau cưới, thời gian chính của anh là ở Thượng Hải, suốt một khoảng thời gian dài ngập đầu trong công việc, các ngày ở lại Đài Loan chỉ đếm bên trên đầu ngón tay, cho nên cô thưởng xuyên ở một thành viên gia đình, bị tác động cảnh hiếm hoi cô quạnh, Chịu đựng đủ trơ trẽn cùng buồn bã.

Cô biết, công danh sự nghiệp đối có một mình chàng là rất là thiết yếu, vì thế cô công bố quyết định đưa từ Đài Loan cho Thượng Hải để bao gồm thời gian chăm sóc anh, cầm trở thành nàng có lợi. Đáng tiếc, ấm no chưa mỉm cười sở hữu cô.

Tử Uy đều là xem công ty là nhà, C.ty bao gồm bài toán gấp giải quyết, hội họp… lúc về ngôi nhà cũng đã là 1-2 giờ đêm, nhà nhật cũng tương đối ít khi được ở ngôi nhà, nhận điện thoại từ công ty liền hối hả rời đi, mà cô đề xuất rộng lượng cảm thông mang lại anh, đề xuất bỏ lỡ thời gian ngọt ngào cùng mong mỏi hòa bình, và cô hiểu được cô phải một người thân ăn uống cơm, một các bạn đọc sách, một thành viên sắm sửa, một gia đình bạn trong hộ gia đình vắng lặng, nằm ngủ một người nhà, chờ đón trong đơn chiếc, nhấm nháp nỗi thuyệt vọng.

Cô thường hướng về phía không gian nhưng mà tự hỏi mình “Hạnh phúc sau cùng là gì?” Theo đuổi đời sống giàu sang đó chính là điều cô ước ao hay sao?

“Dĩ Du, chúng ta còn trẻ, đứa bé dại chẳng còn người nhà giống như tất cả đứa nhỏ xíu khác, nhưng lại đừng nói ly hôn nữa được không?” Anh đi tới phía sau của cô, sử dụng đôi cánh tay tráng kiện ôm lấy eo nhỏ dại của cô ấy, khuân mặt tuấn tú vùi sâu vào cổ cô nhẹ giọng an ủi.

công danh của anh bắt đầu vừa bắt đầu, từng Bước một tạo ra C.ty cộng siêu thị tốt, đã mong mỏi vận sức ngóng phát rượu cồn, anh chưa ý muốn mất đi cô.

cụ mà lại mỗi lần về nhà, thấy được cô bên càng ngày càng bé xíu gò, nội trung tâm của anh luôn là cảm hứng áy náy tinh tế. Đối có phía đối tác doanh nghiệp, anh luôn đạt 100% kết quả, nuốm nhưng lại đối sở hữu cô anh lại là một mình ông chồng không tròn trách nhiệm.

dẫu vậy anh yêu cô, anh chưa hy vọng cô bỏ anh đi.

do đó, anh thay đổi planer, Việc ở công ty dần dần ổn định liền khiến Dĩ Du có bầu.

>> tìm hiểu thêm chuyên mục Truyện đam mỹ h sm

có thai khiến cô dồi dào vui sướng, mỗi ngày hầu như mỉm cười vui, trong bụng cảm cảm nhận sinh mạng bé nhỏ, mang lại cô cảm giác một tia hạnh phúc chắc là ánh nắng bình minh.

Cô không nói cốc hôn nữa, chặng biện pháp giữa chúng ta bởi thế mà lại được kéo gần lại. Dẫu vậy chiếc muốn này không đứng vững, khi bầu kỳ được hai tháng, cô vô ý trượt chân của nhà tắm – kể cả hầu như tan vỡ.

Mất đi đứa nhỏ, bộ mặt tươi cười xinh đẹp của cô cũng không có gì, cô ngày dần trở thành trầm mặc.

“Anh còn chưa hiểu sao? Vấn đề giữa hôn nhân của gia đình không phải vì mất đi đứa tí hon.” Cô đè xuống nội trung khu cực khổ, nỗ lực giữ vững bình tĩnh nói.

Anh công tác chắc là một chiếc máy, lúc cô bắt buộc anh nhất anh lại chưa sát bên cô, dùng một bữa ăn có cô chính là điều cực kì xa xỉ.

Ngày cô vô ý trượt chân, cô không liên lạc được có Tử Uy.Thư ký kết của anh nói rằng anh đang có một hội nghị thiết yếu cần thiết vứt dỡ… con tim của cô ấy đau hơn nỗi đau ở bụng…

Trải qua lần sẩy bầu ko kể mong mỏi này, cô sẽ linh cảm – Cô chỉ mong các bạn ấm yên tầm thường, nhưng mà thứ anh phải chính là công danh sự nghiệp, các thành tích huy hoàng.

mà cô sớm bắt buộc hiểu đặc điểm này, tránh mua ngây thơ cho là đứa nhỏ tuổi chính là niềm mong mỏi để gia hạn cuộc hôn nhân này, hôn nhân của hai nhà bạn sớm muộn gì cũng có ngày tan vỡ.

“Tôi kết hôn sở hữu anh… không bao gồm ấm no, chưa tiềm ẩn, cũng vày hôn nhân mà lại bên tôi bỏ dở giấc mộng của mình, bên tôi cảm giác mọi người mất đi tự do…” Thanh âm của cô ấy nghẹn ngào, mắt ngân ngấn nước, trung ương tình uất ức không thôi.

Vừa nghe thấy cô nói “… không gồm hòa bình, không có tương lai…”, nỗi âu sầu này có vẻ thanh âm có tác dụng đau khổ con tim của anh ý

“Anh làm Vậy nên cũng là vị lo cho tương lai của các bạn, mấy năm tiếp theo, ngóng C.ty dần ổn định và bỏ túi lợi nhuận, buôn bán không còn trở ngại, anh đang tất cả thời gian…”

“Tử Uy, anh thật yêu chúng tôi sao?” Đỗ Dĩ Du cũng không chịu nổi nữa, bởi lẽ vì cô yêu anh, mới hình như chịu được chơ vơ, vì anh Chịu hai năm, nhưng sau khi mất đứa con lòng, cô rất là khổ sở, ám ảnh chẳng thể nào xua đi được.

Nếu cứ cầm lại ở lại Thượng Hải một gia đình, cảm hứng vô dụng cũng như tuyệt vọng và chán nản này vẫn làm cho cô phát dịch mất.

vì thế một tháng trước, cô trở lại Đài Loan, điều dưỡng cơ thể, cũng nghiêm túc Để ý đến về tương lai, sau khi lưu ý đến kỹ bắt đầu chính thức quyết định rời đi.

“Anh chắc yêu em.” Tròng mắt anh Black lại biểu đạt thật tình tỉ mỉ.

Đôi mắt cô căng tràn đau khổ cộng hoài nghi quan sát anh.

phương pháp anh yêu cô là khiến cô chưa ngừng nghỉ nếm trãi độc thân sao? Nếu cũng như anh thật lòng yêu cô, anh vẫn chỉ đem công danh sự nghiệp đặt ở vị thế quan trọng nhất mà lại không đếm xỉa cho nỗi đau đớn của cô sao?

Hôn nhân, đối sở hữu cô cơ mà nói đã hết cách, sở hữu cô vui vẻ dường như không thấy, yên ấm cũng đo đắn ở ở đâu.

Sau hai năm kết hôn, ước mô của cô ý đối có nhiều loại tình yêu lãng mạn này đã hết, ngày nay cô chỉ muốn tránh xa phần đa thứ, tìm lại chính mình.

“Nếu cũng như yêu tôi, hãy để chúng tôi chủ quyền đi, trong cuộc hôn nhân này, bên tôi không hạnh phúc… “

Địch Tử Uy lần nữa chấn động!

Anh yêu cô, nhưng mà cùng cô kết hôn lại khiến cô rơi các nước mắt như rứa, anh thấy gia đình bạn thật ích kỷ cũng như tàn nhẫn.

không cho cô yên ấm, thiết yếu cộng cô nạp năng lượng cơm, tuy nhiên anh vẫn lần nữa dùng chi phiếu, lấy hôn nhân gông xiềng buộc chặt cô.

do anh, cô bỏ qua mơ ước mở nhà hàng ăn uống cùng anh mang đến Thượng Hải, cố kỉnh làm một nàng tốt, lần lượt rộng lượng thông cảm anh.

Cô biết anh nạm chấp bao gồm cả tài sản, đem tiền bạc cộng tất cả tinh thần bài bản trong công việc, nạm cải cách và phát triển công danh và sự nghiệp, Vậy nên ấm no của cô ý đâu?

Anh vắt giử đời sống của cô ý, tước chiếm quyền được chờ đợi hòa thuận của cô ấy, hiện tại anh còn có thể lấy lý do gì để giữ cô ở bên chúng ta nữa?

Anh quyết trung tâm theo đuổi công danh của anh ý, cơ mà cô cũng có thể theo đuổi quyền lợi ấm yên của cô ấy, cảm thấy không được sao?

“Em thật… cảm giác không độc lập, không hạnh phúc… em thật sự mong ly hôn?” Anh nắm áp lực đè nén thấy đau đớn mãnh liệt trong lòng, hỏi cô.

mặc dù vòng tay của anh ấy êm ấm an toàn, mùi hương của anh nhàn nhạt thuốc lá lẫn vào hơi thở – là hương vị cô thích nhất, cơ mà cô chưa dám bịn rịn, cô phải bất nhẫn rời đi, mạnh dạn vứt cho chỗ tình yêu này.

Tay cô hơi cong tránh né loại ủ ấp đon đả từ anh, kiên cường nói.

“Hãy chấp nhận đề nghị của mình. Nếu như không cốc hôn, bên tôi đã bệnh dịch mất.”

Nghe nuốm, trung tâm Địch Tử Uy trầm xuống.

Là anh để cho cô trở nên u ảm đạm nhỏ dại gò, sắc bên tái nhợt, chắc là đóa hoa hồng khô héo, yên ấm cũng dần dần điêu tàn, nội tâm anh nồng nặc sự áy náy cùng cảm nghĩ tội độc ác.

Anh thật đáng bị tiêu diệt, bức cô đến rứa này, đem đi nụ mỉm cười cộng mong ước của cô. Cô đau buồn chào đời dịch, coi như anh miễn chống giữ cô ở bên người nhưng lại cô sống chưa sung sướng thì có nghĩa lý gì nữa, đó cũng chẳng phải là có mục đích họ yêu nhau.

cho dù trong lòng mãnh liệt không thôi, mỗi câu nói của cô ý cũng xé rách lòng của anh ấy, tuy nhiên anh không hy vọng cô uất ức chưa vui cả đời.

Nếu cũng như yêu cô, anh buộc phải để cô ra đi.

“Tốt, nếu cũng như chia tay có vẻ làm em sắm được vui vẻ, chúng ta… cốc hôn thôi.” cổ họng anh khô khốc, gian nan nói ra lời mà lại anh chưa muốn, đặc biệt là lời nói kia.

Anh biết mình không cách nào ép buộc sự quyết định ra đi của cô, đè xuống cảm hứng khổ cực, anh chính thức quyết định dứt bỏ hôn nhân, ngừng bỏ đoạn tình ái này.

Anh đề nghị để cô độc lập, đề nghị để mang lại cô mua về vui vẻ, theo đuổi hạnh phúc, bởi vì có anh đời này cô là duy nhất.

Đây là khung cảnh bên ngoài hôn lễ của Đấng mày râu một tổ ấm ấm no, cũng là sự phô trương của thị trường thượng lưu.

biệt thự cấp cao nằm ở mặt tiến bao gồm nhiều bồn hoa cây cảnh, cỏ cây xanh mượt nhưng. Bên đó căn vườn hoa là lớp lớp nam bạn nữ tú, nước hoa ngào ngạt, phục trang đẹp đẽ… ai cũng cũng như Khổng Tước, ngón tay giữa, cổ… hồ hết với trang sức phủ lánh, phần đông trang sức khoe khoang họ là nhỏ căn nhà tất cả tiền cùng quyền ráng.

tủ lên bàn dài là mảnh khăn trải màu hồng, thịt trườn thượng đẳng, hàu, tôm hùm, cá tầm đen… của cả thức ăn phần nhiều được cất trong đồ sứ tinh xảo đắt bảng giá, rượu ngon món ngon cái gì cần có đều có, ăn nhẹ ngọt cũng đều có. Đỗ Dĩ Du tự các bạn làm cho bánh bích quy sô-cô-la cùng bánh bích quy hoa hồng cũng sẽ được nhiều quan khách lấy cần đến.

Đỗ Dĩ Du là thành viên gia đình phụ trách nhà hàng “Ba Đóa Hoa”, điểm tâm và bánh mì của cô ý rất được nàng dâu cộng người mẹ ông chồng yêu mến, hai thành viên cũng chỉ mong sao Đỗ Dĩ Du tự người thân làm món điểm tâm ngọt ngon khoản đãi khách cho 1 ngày đại hỉ.

Được gia đình trong xã hội thượng lưu khẳng định, Đỗ Dĩ Du cũng tự gia đình ra tay phục vụ.

cho dù cô chưa thích người trong gia đình tất cả tiền, chồng trước đã có lần bởi vì theo đuổi sư nghiệp khiến cô lâm vào buồn bã, nhưng điều đáng châm chọc là cô yêu cầu do thành viên tất cả tiền phục vụ, cô yêu cầu tiền để bảo trì cuộc đời.

Tóc cô hơi xoăn cột thành đuôi Ngựa, một bộ đồ quần áo màu trắng được vây lên một cái tạp dề blue color, nhìn ra vóc chúng ta của cô cực kỳ ưng ý, mặc dầu chẳng hề là khách phía bên trong khu vườn, cũng chưa mặc lễ phục, nhưng mà biện pháp cô giơ tay nhấc chân không kiêu ngạo, không tự ti, không mất ưu nhã tự tin, choàng lên vẻ đẹp tài trí và mềm mại của 1 bạn nữ.
>> đọc thêm phân mục Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *