41 Replies to “Đừng TRÁCH tụi nhỏ… Chủ nhà CÓ LỖI chứ tụi nhỏ không có lỗi.”

  1. Thiếu nhà của Ông Ăng Lê. Vừa rồi con cái của chú VN leo rào vào nhà người ta nhưng gặp tai nạn. (theo báo Tuổi Trẻ và Nhân Dân) chú VN hoàn toàn đổ lỗi cho ông Ăng Lê vì đã không chịu sửa đổi luật di trú, mở cửa cho người ngoài vào nhà giống như những nước Âu Châu kia. Còn thằng Tàu khựa sẵn sàng mở cửa nhưng chẳng ai chịu vào vì đó cũng là một Thiên Đường giống ở nhà.!!!!!!

  2. Bạn nói chuẩn nhưng chụp tất cả người VN như vậy chưa đúng. Đâu cũng có tốt xấu, con tui cũng ở Can & vừa bị thằng tây hàng xóm đập kính chui vô tầng hầm trộm mà.

  3. Thí dụ người sanh 1970 thì năm 2020 gần 50 tuổi. Năm 1975 bắt đầu đi học mẫu giáo (chưa chắc gì đi học được), cho dù đi học được cũng dạy:

    Lenin ở nước Nga
    Rồi 5 đều v.v.

    Thử hỏi bắt đầu từ năm mấy ở VN có internet? Cho dù bây giờ có rồi có mấy người ở VN 50 tuổi biết xài?

    Dì được qua đây mới biết cho nên không trách con nít mà người già cũng đừng trách. Họ là những người đáng thương (ý riêng của dì)

    9 day Steve nha 😍

  4. Trong mắt bọn chống cộng thì Việt Nam auto phá phách, bẩn thửu ,mang bệnh 🤔🤔hazzz lý luận của vong nô có khác 😏😏

  5. VN chưa có đẳng cấp nên 0 chơi chung được. Điển hình là giá ô tô đấy, ở nước ngoài bán rẻ, về VN bán gấp 3, 4 lần. Fan VN tự hào vì điều đó đâu vào vổ ngực tự hào đi nào. Giá xe thì đắc, còn hạ tần giao thông thì nhu lờn. Tự hào nửa đi

  6. Hon 30 muoi mang ca gia dinh ve tham lai que huong de may chau biet ve nguon goc nhung that su la rat that vong. Mac du Vietnam bay gio co rat nhieu tien nghi cho nguoi giau nhung gap rat nhieu nguoi giau rat thieu van hoa(doi xu thieu van hoa voi nguoi tiep vien trong nha hang mac du nha khong so gia ca thi cung chi co o canada thoi, an noi on ao trong nha hang giong nhu o nha, trong hotel buffet thi lay tay boc thang bo vo mieng, ngoi trong nha hang co nhieu nguoingoai quoc ma gac chan len ghe ect.. ). Gap mot nguoi o trong phong tra Dong Giao thi ong ta hoi cam thay VietNam nhu the nao. Minh thi tra loi that long la minh cam thay cung nhu xua vi thay da so nguoi dan con rat ngheo(xa hoi rat cach biet giua giau va ngheo). Ong ta cam thay rat la tuc gian va noi la nguoi nuoc ngoai khong bang nguoi trong nguoc rang minh chua hieu gi ve Vietnam. Bay gio nguoi trong co bac trieu la de dang(ho co vai can nha). Ong ta co con du hoc master va lam o Vancouver va di qua ben nuoc ngoai nhieu lan. Ong ta che la ca phe ben nuoc ngoai lat nhu nuoc la khong bang Vietnam(that su o ben day cung co esspresso nhung uong ca loang la do so thich thoi) . Va ong ta con noi ong bo truong nao o My da tuyen bo la xa hoi Vietnam bay gio da la dan chu..Minh khong muon tranh cai nhung minh khong biet ong ta co hieu dan chu la gi khong. Noi chung la ho rat xem thuong nguoi Viet xa xu. O mot cai xa hoi tot thi dan so nguoi middle class phai nhieu hon dan so nguoi giau rat nhieu. Khi minh noi ve van de chenh lech trong xa hoi thi ong ta noi la lam sao ma doi hoi duoc su cong bang(?). That su la bo tay.

  7. Steven Nguyển , cãm ơn bạn đã diễn giaỉ cái trach nhiệm và thể chế cuả một chế độ, cuả một chính phủ đả tác động tới người dân như thế naò , thật đơn giản ,cô đọng , ng dân "vùng sâu vùng xa " củng hiểu được

  8. Bố mẹ sai còn mình lớn rồi phải tự tìm hiểu cho mình để biết phân biệt đúng sai thì đi đâu ai chẳng quý.

  9. Lần đầu con viết truyện, 1 câu chuyện tương tự như nội dung trong vid. Hơi dài dòng 1 chút, mong các cô các bác ủng hộ ạ.

    —————

    Chuyện kể rằng, ở xóm Địa Cầu, xã Ngân Hà, tỉnh Vũ Trụ, có 4 gia đình. Họ bao gồm: nhà ông giáo Đa, nhà bà Hoa Mỹ, nhà cô Triều Kim, và nhà ông Bảo Việt sống chung với nhau.

    Vì ông Việt MẤT CŨNG HƠN 40 NĂM rồi. Nên câu chuyện cũng sẽ chỉ xoay quanh gia đình con cái, cháu chắt của ông mà thôi. Ông có 2 người con sinh đôi, Chí Bắc, và Gia Nam. Cho dù là 2 anh em sinh đôi, nhưng Bắc tự nhận là anh cả trong nhà. Còn cậu Nam, tình tình cởi mở, tốt bụng, nên cũng không có phàn nàn gì về quyết định của ông anh ruột. Bắc thì, sáng làm thuê cho dì Nga ở thôn Đoài, tối đến thì sang nhà thằng Trung ở xóm bên, tụ tập ăn nhậu chè chén, hàn huyên về đủ thứ loại chuyện trên trời dưới bể, đến tận tối mịt mới chịu mò về. Nam thì khác. Cậu là người luôn nghĩ đến cả gia đình, bao quát mọi thứ, sắm sửa nhà cửa ruộng vườn trâu bò… Việc cày cấy, chăm bón trong gia đình, là do Nam làm chứ ai! Cả xóm ai cũng yêu mến Nam, vì tính thật thà chăm chỉ của cậu. Nam còn được BÀ MỸ CHO TIỀN ĐI HỌC này. Thỉnh thoảng ông Đa cũng hay nấu thừa phần cơm, rồi đem chia cho Nghĩa 1 chút chút, bao gồm toàn những món mà Nghĩa thích nhất. À, riêng về cô Kim, thì cô này mê anh Nam như điếu đổ. Chỉ tội là, cậu Nam đẹp trai nhà ta chỉ có quan tâm đến làm ăn. Đâu phải cô Kim cứ muốn là được? Đào hoa như Nam, trong vùng này là hiếm có đấy!

    Về phần Bắc. Bắc "lớn" lên, và đẻ ra Nghĩa. Trong xóm, ai ai cũng nửa thật nửa đùa, nói trêu rằng, thằng cu Nghĩa trông hao hao thằng Trung (bạn thân của Bắc) xóm bên. Bắc nghe thấy cũng tức tối trong lòng, cũng căm hận mấy ông bà già hàng xóm lắm lời lắm. Cũng phải thôi, vì những lời lẽ Bắc dành cho bà Mỹ nào cũng có tốt đẹp gì? Bắc cho rằng bà Mỹ lừa em trai hắn để bắt nạt, quản lý, bóc lột nặng nề. Rồi một ngày, Bắc nghe lời xúi giục của đám thằng Trung (vốn tính mưu mô, lừa lọc, luôn thích hà hiếp bắt nạt kẻ yếu hơn), rằng thằng Nam là đứa hư hỏng, cần phải được dạy dỗ chỉ bảo lại cho đúng. Hơn nữa nếu khử được Nam, thì Bắc sẽ có được cả ngôi nhà, tha hồ cho con cháu sau này ở. Bắc bèn SANG NHÀ TRUNG LẤY DAO về đâm chết Nam, rồi tuyên bố với mọi người trong xóm rằng, Nam là đứa phá gia chi tử, đứa chỉ biết chơi bời lêu lổng. Tiện đây, Bắc cũng chiếm luôn cả ngôi nhà cho riêng mình. Nam chết cay đắng, mà không ai làm gì được. Vợ con của Nam cũng phải bỏ xứ mà đi, vì ngày nào còn ở chung với thằng Bắc, còn bị nó uy hiếp, doạ nạt, bắt bớ, thì tai hoạ có thể sẽ ập đến lúc nào không biết.

    Hàng xóm láng giếng biết chuyện, nên cũng dè chừng, cẩn thận hơn khi tiếp xúc với gia đình nhà Bắc. Cậu Nam là người như thế nào, ai cũng biết rõ. Họ lo sợ, Bắc sẽ đưa con đưa cháu của hắn (cùng đám bạn du thủ du thực) sang nhà mình, rồi quen thói phá hoại, lôi kéo, truyền nhiễm bệnh tật cho gia đình họ. Cu Nghĩa lúc này cũng đã lớn, hàng ngày thấy chúng bạn trong làng rất thân với nhau, ăn chung, ngủ chung, học chung, nên cũng tủi thân vì không có bạn bè lắm chứ. Nhất là mỗi lần Nghĩa sang nhà hàng xóm chơi đều phải xin phép, được sự chấp thuận của gia đình hàng xóm, Bắc mới được phép vào nhà chơi. Ai ai cũng nhìn Nghĩa với anh mắt dè chừng. Ở nhà, mỗi bữa cơm, Nghĩa chỉ được ăn cơm với rau muống, chứ làm gì có thịt bò như nhà hàng xóm kia được. Mỗi tháng Nghĩa được bố cho 3 đồng tiêu vặt. Một đồng, Nghĩa mua nước, vì ở nhà, Nghĩa phải uống nước sông, nước ao, chứ làm gì có máy, mà sạch sẽ được như nhà chúng bạn. Than ôi nước đổ ra đục ngầu cả nhà, ở NHÀ NƯỚC BẨN như thế, thì ăn uống, giặt giũ làm sao được. Một đồng Nghĩa mua thêm thức ăn, vì ngoài dăm ba thứ rau cỏ (toàn thuốc trừ sâu) ở nhà ra, Nghĩa còn muốn cả món thịt bò hảo hạng của nhà bà Mỹ nữa cơ. Coi như để tăng cường bữa ăn hàng ngày, bồi bổ sức khoẻ. Còn lại 1 đồng cuối, Nghĩa "đóng" cho ông Đa (ông này có cái nhà lớn, cho sinh viên thuê trọ, thằng nào "ngon zai”, tốt bụng, lại tiếp đãi ông tử tế, thì ông giữ lại làm rể), mong 1 tương lai khấm khá, an lành hơn là ở nhà. Ra ở riêng, dù sao cũng có cái thú vui của nó chứ.

    Chuyện gì đến cũng đến. Đổi mới, cách mạng xong xuôi, ai ai cũng muốn tăng gia sản xuất, xây dựng nhà cửa, xóm làng. Ông Mỹ và bà Đa chung tay, mở lớp dạy thêm cho lũ trẻ trong xóm. Bên cạnh những thứ được học ở trường ở lớp, lũ trẻ còn được tiếp cận với những văn minh, những điều mới lạ, mà không phải ai, cả đời chỉ loanh quanh trong xóm cũng được biết đến. Tất nhiên, Nghĩa không bao giờ được tham gia cả. Từ khi chú Nam ra đi, ruộng vườn nhà cửa đều bị thằng Bắc bòn rút, bán sạch để lấy tiền ăn chơi, rượu chè. Làm lụng vất vả quanh năm còn không xong, ai mà dám đòi đi học. Cơ mà cái đói, nó đã gõ cửa cái gia đình bất hạnh đó từ lâu lắm rồi. Vào cái ngày định mệnh, thằng Trung bắt được 1 mối rất ngon. Nể tình anh em với thằng Bắc suốt bao năm nay, nó ngỏ ý muốn đưa thằng Nghĩa sang trang trại trồng hoa quả của bà Gia Anh ở tỉnh để làm việc đổi đời. Nghĩa nhận lời và giấu bố đi làm xa. Biết là trước mắt sẽ có rất rất nhiều khó khăn, nhưng Nghĩa vẫn cố chắt bóp từng đồng cuối cùng kiếm được, để có 1 xuất đi xa làm giàu cho mình. Thật không may, mùa đông năm ấy lạnh cắt ca cắt thịt, chuyến đi dài đã không thành công. Cả nhóm, từ thanh niên trai tráng, đến phụ nữ, ông già, trẻ nhỏ, đều đã phải dừng lại, bỏ xác ở đâu đó nơi xứ người. Thật là một cái kết buồn cho gia đình nhà ông Việt.



    Qua sự việc trên, tin vào lời thằng Trung rõ ràng, đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời của Bắc. Mọi quyết định Bắc đưa ra đều làm hại đến chính những thành viên trong gia đình của hắn. Em trai hắn, con trai hắn,v.v… đều không là cái gì, so với cái thú vui rượu chè hàng ngày. Và cũng qua sự việc trên, ta thấy được, Nghĩa, tuy là con RUỘT của Bắc, nhưng Nghĩa không hề mang trong mình những tính cách của Bắc, không hề đúng với cái tên mỹ miều "Nguyễn Hội Xã Nghĩa" mà Bắc đặt cho. Trước "biến cố" về chú Nam, anh ta cũng rất thần tượng, cảm phục bố mình, coi bố là tấm gương để học tập, noi theo hàng ngày. Tuy nhiên, ngay sau đó, Nghĩa cũng đã nhận ra tính cách, con người của Bắc. Dần đà, anh xa rời vòng tay hờ hững của người bố là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

    NGAY CẢ ĐẾN CHÍNH NGHĨA CŨNG KHÔNG THỂ CHỊU ĐƯỢC SỰ ÁP ĐẶT, SỰ ĐỘC ĐOÁN CỦA BẮC.

    iqos nguyen

  10. va cong them chừng nào báo chí được phép làm đúng trách nhiệm của họ thì maybe VN moi khá được.
    George Orwell: “Journalism is printing what someone else does not want published; everything else is public relations.

  11. Túm lọi ho chị cần có 30 nam để kéo nguyên cái marode system cua dong duc lên bằng tây đức và người dân 2 mien họ đâu có hận thư nhau đâu

  12. ty dữ quy hữu trí tất cả người dân đông đức cũng lạnh tiện huu như người tây đức toi 65 t , luôn rồi những hợp đồng đầu tư của nước ngoài họ đều trải qua đông đức, rồi cp bỏ tiền invest vao infratructure streets, hospitals schools etc… bởi vậy người đan đông đúc đầu bỏ qua tay đức song đâu chỉ có 1 thành phần nhỏ vị tò mò mà thôi.

  13. bravo cool example Friede ist nur durch Freiheit, Freiheit nur durch Wahrheit möglich. Karl Jaspers (hòa bình chỉ có khi có tự do và tự do chỉ có khi có sự thật)-  "cái từ hòa giải dân tộc"  "vì chiến tranh" lạc hậu 44 năm chiến tranh gì nữa?.  . hanoi nên học của modell của nước đức. sau 1990 tất cả người dân đi làm đều ngoài những thuế cần bản họ đều fai đóng 1 thuế kêu lại Solidaritätszuschlag( tạm dịch là thuế đoàn kết ) để kéo niveau của đông đúc bằng tây.tới nằm 2020 thì thuế này mới đuoc dép bỏ..

  14. Mấy đứa con cuồng bác ở nhà vn mà cầm lá cờ lưỡi liềm và búa qua các nước khác, là bị đấm cho gãy hàm răng, mấy thằng dư luận viên cái miệng tang quát ngon cầm ra nước ngoài coi.

  15. Không cần phải ví von như vậy bạn ơi trong con mắt người Canada , Mỹ , Úc nói chung là những nước phát triển họ nhìn những dân tộc khác không riêng gì Việt nam như là lũ mọi rợ thôi

  16. Chẳng phải riêng Việt Nam đâu a . Đó là tình trạng chung giữa nước phát triển và nước đang phát triển

  17. Hay quá anh, lọc lại những cái clip cũ có nội dung hay để up lại cho các bạn chưa coi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *