Đọc truyện sắc màu quân nhân

đọc truyện sắc màu quân nhân

Đọc truyện sắc màu quân nhân – Không sắc không vui

đọc truyện sắc màu quân nhân
đọc truyện sắc màu quân nhân

Liên Hạo Đông còn có thói xấu là mỗi khi mấu chốt, người khác sắp phát cáu thì anh lại bình tĩnh. Thấy người ta càng ngày càng vội anh còn hỏi vặn một câu: “Hồi hộp vậy à?”

Người ta cũng buộc phải hỏi anh: “Anh ko hồi hộp chút nào?”

Anh sẽ hỏi lại: “Anh hưởng thụ chiếc kích thích sắp đến dừng này.”

Liên Hạo Đông cởi quần Trần Hiểu Sắt, người sang trọng chính thức bị lột kề tinh khiết, cứ hoa lệ lệ nằm trên giường như vậy, thật sự là sử dụng tay che chỗ nào cũng không đủ.

Hôm nay anh mặt quần lót màu đen bó sát người, vị trí ở giữa đã phồng lên thật cao, hình dáng bên ngoài to hơi dọa người. Anh quỳ gối hai bên chân cô, tiêu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng, cầm lấy bàn tay Trần Hiểu Sắt đang che chỗ riêng tư, đặt lên vị trí kia của mình, nói: “Vợ, sờ nó, sau này nó sẽ là của em.”

Trần Hiểu Sắt nắm nó một phương pháp bị động. Tiếp thu văn hóa nước ngoài phổ biến năm như vậy, rốt cuộc nàng cũng tóm vật tượng trưng cho đàn hắn lần trước tiên. Thật thần kỳ, sẽ tự động nảy lên, sẽ tự co lại, nong nóng, cưng cứng. Em ngẩng đầu nhìn anh một bí quyết vui mừng, khuôn mặt kích động tới mức đỏ bừng. Liên Hạo Đông thấy cô ngây thơ như thiếu nữ thì dở khóc dở cười. Đúng là anh đã nhặt được một cục cưng trong sáng sủa ko tỳ vết. Vì kích động nên giọng anh càng trầm tốt, nói: “Cởi ra giúp anh.”

chị xấu hổ, nhẹ nhàng cởi quần áo của anh, cho tới lúc vật kia xuất hiện thật thì chị sợ đến mức ngừng động tác của mình, dường như thấy thứ gì đó ly kỳ, không nghĩ đến ẩn sau đó lại sở hữu dáng vẻ như vậy. Khu rừng đen của Liên Hạo Đông kéo dài đến bụng của anh, có cảm giác là đàn ông nghiên cứu.

Với kinh nghiệm của nàng, vật này của anh siêu ko thường. Chị lùi lại sau liên tiếp cho đến khi chạm tới đầu giường. Liên Hạo Đông dùng một tay lôi cô lại, hỏi: “Sợ?”

Vẻ mặt Trần Hiểu Sắt rối rắm muốn chết, nhìn chằm chằm vào thứ đó đến ngẩn người, nói một câu: “Em muốn trả vé mang được không?”


Liên Hạo Đông đang tách hai chân của nàng đặt vào địa điểm, trả lời một phương pháp bình tĩnh: “Không thể!”

Khẩu súng kiêu ngạo trong tay anh đang hào hứng mà cười cợt ha hả với chị, nham hiểm đáng ghét siêu.

Được rồi, tiếp tục phát triển.

Anh lại căn nguyên hôn nàng. Chị dường như đứt hơi giữa nụ hôn mạnh mẽ dữ dội của anh. Thì ra thứ thứ nhất làm cho người ta muốn la lên điên cuồng lại là nụ hôn nóng bỏng. Tay anh từ từ dịch chuyển từ hai gò đồi của em, xẹt qua khu rừng màu đen, tới lãnh thổ mới. Chỗ đó đã ướt đẫm, chặt khít, căn bản không nhét được bất cứ thứ gì vào. Anh đặt bảo bối của mình nơi lối vào, chuẩn bị xâm nhập.

Trần Hiểu Sắt cảm nhận được vật đó nóng như bàn ủi, định lên tiếng ngăn cản thì Liên Hạo Đông không cho nàng cơ hội lên tiếng và chuẩn bị, đẩy mạnh vào trong, cố gắng chen vào từng chút. Hạ thân đau tới mức nhe nanh múa vuốt, quấy loạn qua lại, anh sử dụng chiêu yêu trong bất hạnh.

Liên Hạo Đông này là đồ khốn nạn nhất. Lần trước tiên đau biết mấy, anh lại hôn người ta không để người ta kêu lên. Đau đớn đến mức đàn bà nhỏ trong lòng đánh mạnh lên anh, anh lại vô sỉ mà tóm lấy tay người ta ko cho người ta động.

Liên Hạo Đông biết chuyện này không thể mềm lòng, càng không thể đau lòng, ví như ko tối nay một lần anh cũng ko khiến ổn được. Vậy phải anh nhẫn tâm gắng sức đẩy một dòng nữa. Anh cảm thấy bên trong sở hữu thứ mềm mại mỏng manh nào đó đã bị anh xé rách.

Nước mắt chảy tràn khóe mắt Trần Hiểu Sắt. Tên khốn này quả thực ko bắt buộc người. Cô ghét anh chết mất. Nước mắt tràn bờ sau cùng cũng đả động đến trái tim sắt đá của anh, khiến anh đau lòng, hoàn thành nụ hôn này.

Vừa mang khoảng trống, Trần Hiểu Sắt lập tức khóc kêu: “Đau chết mất, đau chết mất, anh tên khốn này, khốn kiếp.” Đây là mùi vị gì hả? Hạ thân căng như bị nhét một cây cọc gốc lớn, trên người còn bị ngọn núi lớn này đè, phiêu phiêu dục tiên chó mẹ gì chứ, sung sướng cực hạn nhân gian chó má gì chứ, hầu hết đều là lừa người, lừa người.

Liên Hạo Đông ko nói gì, đợi nàng từ từ thích ứng. Thấy tiếng khóc của cô nhỏ đi, anh vỗ vỗ gáy chị, tỏ vẻ an ủi, sau đó hoàn thành nhiệm vụ vĩ đại của anh, lần này là ăn tinh khiết mọi. Trần Hiểu Sắt lại quát lớn một tiếng lần nữa, đẩy anh: “Đi ra, rời khỏi, em không muốn.”

hiện tại Liên Hạo Đông cũng khó chịu. Chị chặt tới mức làm cho anh muốn động đậy cũng khó khăn. Nhưng Tuy thế nào thì anh cũng đã chiếm được vùng đất trù phú màu mỡ này rồi. Một tay anh chống người, một tay vuốt ve toàn thân Trần Hiểu Sắt, cố gắng làm nóng người nàng, cố gắng dời sự quan tâm của chị đi. Anh thẻ di chuyển nhưng đáng buồn là anh động mấy chiếc thì chị sẽ khóc vài tiếng, từng tiếng đánh vào tâm can anh khiến anh không đành lòng.

kế tiếp như vậy cũng ko được, ai cũng khó chịu, nhất định nên phá được cửa ải khó khăn này, dứt khoát mặc kệ người dưới thân.

Đau? Vậy thì khiến cho thêm vài lần sẽ hết đau.

do vậy trò chơi hai người phát triển thành chiến trường cua rmoojt mình anh. Anh di chuyển ra vào ko biết mệt mỏi, người phía dưới khóc tới mức hoa lê đẫm mưa.

Cục cưng, đừng khóc, thật mà, lát nữa sẽ hết đau.

bởi vậy anh thuận theo tâm nguyện của mình, động mấy trăm chiếc nữa, mãi cho tới khi tiếng khóc dần dần trở thành tiếng ngâm nga yêu kiều. Nghe tiếng này, anh kích động tới mức toàn thân đỏ lên. Rốt cuộc anh sở hữu thể khiến một trận to rồi.

Tiếng rên của Trần Hiểu Sắt càng khi càng to làm cho anh khá hài lòng. Tiếng động này mới là thứ anh thích nhất. Anh đưa nàng lên đỉnh trước đã.

sở hữu người nói lần thứ nhất dường như đều là hoàn thành thất bại, vậy chỉ mang thể nói đàn ông của em không đủ lớn mạnh. Mà Liên Hạo Đông đủ mạnh mẽ buộc phải lần thứ nhất cực kỳ hoàn mỹ. Liên Hạo Đông bình tĩnh thời gian nhanh chạy nước rút, ma sát căng chặt khiến anh hết sức hưng phấn. Anh khẽ gầm, bắn mầm mống vào trong người nàng.

Trần Hiểu Sắt ngất xỉu trong phút chốc. Nàng cũng ko biết kết thúc là ngủ thiếp đi hay là ngất xỉu. Đợi tới lúc cô tỉnh lại thì Liên Hạo Đông trêu ghẹo: “Thoải mái như vậy à? Mới đây là ai đau khổ bảo nó ra ngoài?”

Trần Hiểu Sắt nhìn Liên Hạo Đông tỏa ra vầng sáng nhạt dưới ánh đèn, khẽ hỏi một câu: “Anh mang lừa nàng không? Lần trước cơ bản hai ta ko khiến đúng không?”

Liên Hạo Đông nói: “Không nói cho cô biết.”

Trần Hiểu Sắt nâng chiếc chân đau đớn lên đạp cho anh một cước, nói: “Anh là đồ lưu manh, hại chị vẫn cho rằng đã từng khiến với anh rồi.”

Anh bắt lấy bàn chân ngọc của cô: “Khá lắm, còn sức mà đá chồng em, xem ra anh đã đnáh lạnh thấp tài năng chịu đựng của chị rồi.” Anh sử dụng tay cầm lão nhị cồng kềnh ko thành thật, lại đè lên.

Trần Hiểu Sắt kháng nghị: “Liên Hạo Đông, anh quá vô sỉ, đau lắm…”

Lần này không kiên nhẫn như lần đầu tiên, anh rất gấp rút, dựa dẫm con đường đã được thông trước đó, cho phải lần này anh vào rất thuận lợi. Sau đó anh lại rút ra, rồi từ từ tiến vào, từ từ rút ra, lặp đi lặp lại ko biết mệt mỏi, ko ngừng nghỉ. Chẳng lẽ đây là chín cạn một sâu trong truyền thuyết?

Trần Hiểu Sắt lại bị chôn vùi trong tiếng gầm nhẹ của anh lần nữa. Người này không bắt buộc người. Rõ là cầm thú, một cầm thú trên giường.

Liên Hạo Đông chiến đấu hăng hái trên người em cả đêm, mãi cho tới khi trời sáng sủa mới xoay người xuống. Vô số lần ôm hôn, vô số lần dịch chuyển, sau cùng đã vượt qua một đêm. Chị nằm sấp trên người anh, ngủ say một đêm.

hậu quả là ngủ cả một ngày. Hôm nay em còn bắt buộc đi làm nhưng thực sự ko đứng dậy nổi, người khó chịu, lén viện nguyên nhân xin nghỉ một ngày. Hai người bọn họ ngủ tới mười giờ sáng sủa, lại ko đứng lên nổi, trước khi trời tối em phải ra khỏi quân doanh.

Sau khi vươn lên là đàn bà nàng rất xấu hổ. Lúc tỉnh lại em vẫn chôn đầu vào gối nhái bộ ngủ.

Liên Hạo Đông ngủ một giấc thì tinh lực tràn đầy. Anh xoay mặt chị qua để mặt chống lại với anh, định hôn lần nữa. Trần Hiểu Sắt nói: “Không muốn. Cô muốn tắm.”

“Anh ôm chị đi.” Anh quá mức nuông chiều, ôm ngang em lên. Ngày nay hai người không mặc áo quần, vì cả đêm ko sở hữu cơ hội mặc. Cũng buộc phải tắm nước nóng. Cả đêm dữ dội, chưa từng xuống giường.

tới khi Liên Hạo Đông ôm Trần Hiểu Sắt về thì hai người cùng thấy vết máu đỏ thẫm trên ra giường. Chị ngượng ngùng ôm eo Liên Hạo Đông, nói: “Đừng nhìn.”

Tim Liên Hạo Đông đập rộn lên, yêu mến tiếc cô bé trong lòng, trêu chọc cô: “Giặt tinh khiết ra giường cho anh rồi mới được về.”

Trần Hiểu Sắt giãy giụa tứ chi. Nàng ko làm cho. Đây là tóm nạt người.

Liên Hạo Đông ôm chặt cô, hoảng hồn nàng giãy mà rơi xuống, nói tiếp: “Được rồi, được rồi, anh chỉ trêu em thôi. Anh sẽ chịu trách nhiệm. Chờ hết bận anh sẽ xin kết hôn.”

“Xin kết hôn? Là sao?”

Anh dùng tay chọc lên trán cô: “Quân nhân kết hôn buộc phải bắt buộc kiểm tra chính trị. Qua kiểm tra chính trị em mới sở hữu thể trở nên quân tẩu.”

Quân tẩu? Trong đầu nàng hiện ra một người đàn bà kiên cường phe phẩy mẫu quạt hương bồ rách nát, thêm than vào lò, xung quanh sở hữu một đám trẻ con vây quanh, nói: “Mẹ, con nhớ ba.”

Người phụ nữ kiên cường thu quạt hương bồ lại, bi thương mà nói: “Cha con đang bảo vệ quốc gia ở tiền tuyến.” Đứa trẻ liền nguồn gốc khóc, người cô gái an ủi liên tục, sau cùng mẹ con ôm nhau cùng nhớ người anh hùng của bọn họ.

làm cho sao bây giờ? Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý! Nàng lớn vậy, đều sống ích kỷ, hôm nay bảo nàng thoải mái mà dâng hiến, cô chỉ mang thể nói khó càng thêm khó.

nàng hỏi: “Có thể ko khiến quân tẩu không?”

Liên Hạo Đông nói: “Anh cảm thấy làm cho quân tẩu có rấy nhiều tiện dụng.”

“Ví dụ?”

“Em mang thể nhìn trai sang trọng suốt đời ko tốn tiền.”

“Còn gì nữa?”

“Vóc người phu quân cô sẽ được giữ siêu rẻ cả đời, thỏa mãn lòng hư vinh của nàng.”

“Đúng là mang hầu hết tiện dụng. Nghe nói ngay cả quần lót các anh cũng được phát đúng không?”

“Xin đừng gọi nó là quần lót.”

“…”

“Có thể xuống giường không? Đi hai bước anh trải nghiệm thử.” Liên Hạo Đông khá lo lắng cho thể xác Trần Hiểu Sắt.

Anh thật quá coi xoàng xĩnh cô gái. Tuy lần trước tiên đau đớn nhưng khong tới mức không đi được. Trần Hiểu Sắt xuống giường đi hai bước cho anh đọc. Liên Hạo Đông thấy cô đi khó khăn thì ôm chị lên giường, nói: “Không thì hôm nay nghỉ ngơi ở đây đi? Hôm nay bọn anh nên tới hai chỗ, sở hữu chỗ cò nên đi bằng tàu bay trực thăng mới đến.”

chị càng muốn đi, ra vẻ không hề đau chút nào, nói: “Em khỏe lắm! Anh nhìn đi, bước đi mạnh mẽ, người nhẹ như yến, không mang vấn đề gì.”

Liên Hạo Đông đi vòng quanh chị mấy vòng, lại hỏi: “Em cứng cáp là ko sao?”

Trần Hiểu Sắt gật đầu một bí quyết nghiêm túc, nói: “Không sao!”

Liên Hạo Đông nói: “Vậy được. Mặc áo quần rồi đi ăn cơm, sau đó thì đi đi.”

Trần Hiểu Sắt hồi hộp hỏi: “Anh nói chị sở hữu bắt buộc thay trang phục không? Mặc thế này sở hữu phải quá tùy tiện không?”

Liên Hạo Đông nói: “Em có y phục của mình à?”

“Đương nhiên là sở hữu.”

bắt buộc nói đàn bà luôn sở hữu tình cảm với đồng phục, đàn hắn cũng có, hơn nữa lại nặng nề hơn. Tuy trang phục này của Trần Hiểu Sắt ko giống đồng phục nhưng vẫn khiêu khích Liên Hạo Đông ngồi không yên. Cô về thay bộ váy ngắn bằng vải ka-ki mà nàng siêu ít mặc, sắm khi iarm lạnh lẽo. Cô cột tóc gọn gàng, rất đoan trang, nếu là người khác thì căn bản ko bí quyết nào liên tưởng đến cuộc sống dũng mãnh của nàng.

Cùng đọc truyện sắc màu quân nhân tại truyện 24 và cảm nhận những tình tiết gay cấn cùng bộ truyện sắc này nhé. Đừng quên theo dõi và đọc truyện online mỗi ngày cùng truyen24.com nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *