Đọc chương 8 truyện “Eo thon nhỏ”

Eo thuôn nhỏ tác giả Mộc Tâm

Chương 8

1 gia đình nằm phí trong, 1 nhà bạn ở ngoài. Một cao 1 rẻ, hài hòa và hợp lý ko kể lời xin.

cho đến khi đi được 1 khoảng cách nhất mực, sau cuối Triệu Như Băng sẽ ko nhịn đc quay đầu lại xem, còn có thể thấy khuôn mặt cong cong của Đường Nhân bên trên cửa kính.

Nghĩ lại vừa qua bộ dạng nhướn mày của cô ta như đang tự thực hành sở hữu chính bạn vậy.

Triệu Như Băng như đang tự khiêu khích bản thân, cô ta cắn cắn môi bên dưới.

“Như Băng, cậu như thế nào đấy?” Sau lưng 1 nữ sinh vỗ vào bả vai của cô ta: “Về lớp ngay đi.”

Triệu Như Băng hoàn hồn: “Tớ biết rồi.” Cô ta nhìn đợt nữa rồi chóng vánh rời đi.

Chuông vào học vừa đúng lúc vang lên.

“Áo…. Đồng phục…” Lục Trì để bút xuống, hai đầu lông mày có chút rối rắm: “Giặt sạch… sạch rồi trả… Trả lại cho tớ.”

Đường Nhân híp mắt: “Được, Trì Trì.”

Nghe quan sát thấy câu này, Lục Trì tức khắc tất tả rời khỏi lớp 14, trong lòng thở phào nhẹ nhàng.

ở trong phòng học còn cãi nhau ồn ào, anh phụ thuộc ghế.

Nhíu mày, rành rành lỗ tai mang vẻ mặt tự nhiên, cảm xúc nóng rực truyền tới đầu ngón tay, lan tràn tới ngực.

y như lời cô nói…

~

Lục Trì vừa rời đi, Đường Nhân ngay tắp lự khôi phục lại vẻ mặt thờ ơ.

“Ô ồ.” Tô Khả Tây liếc cô: “Gạt người thân ~ Tớ chưa biết là cậu còn biết làm cho nũng ấy nhé? Giọng đề cập vừa mới rồi thật để cho lòng gia đình bạn tan chảy.”

Đường Nhân thờ ơ mở miệng: “Bởi bởi ko chạm mặt đúng thành viên gia đình thôi.”

Tô Khả Tây thành tâm nói: “Cậu thật sự chuyển đổi rồi, biến đổi tới bi ai nôn, 1 đống sến súa, hiện thời tớ lại cảm nhận thấy lòng tin cậu rất có thể hạ gục đc con cún nhỏ đó rồi.”

Đường Nhân không xong xuôi luân phiên xoay quả trơn rổ, nở thú vui sáng ranh ma chạnh lòng người trong gia đình.

Cũng không lâu sau, thầy giáo đồ vật lý tiến vào lớp, liếc mắt quan sát thấy Đường Nhân ngồi sinh hoạt phía sau, cố làm nên vẻ tráng lệ và trang nghiêm. Đường Nhân khiến cho trò cười làm việc lớp tự nhiên thì tất cả gia sư ở trong nhà thao tác đang biết hết rồi, gia sư cũng biết rõ.

do đó hiện giờ ko nhịn được: “Ai đấy mới quay về lớp hả, lớp không giống mang vẻ dễ nắm bắt hơn lớp tôi đấy.”

Giọng đề cập trách móc của giáo viên khiến cả lớp ko nhịn được đập bàn cười.

cô giáo thiết bị lý đó là kẻ dở hơi, nhất là đối với Đường Nhân, thật sự là sầu tới mức cùng tận.

Đường Nhân mím môi cười, cũng không phản chưng, đôi mắt xinh đẹp cong thành hình trăng lưỡi liềm, sáng lạng như ngôi sao sáng.

tiếp đến ko ý muốn gây cản trở cô nữa, thực hiện hết phận sự của 1 cô giáo, lấy giáo án ra: “Tiết này nói về bài thi vừa rồi, bình quân môn đồ lý của toàn trường đạt 68 điểm, các em xem xem các em đạt đc bao nhiêu, khi tôi chấm bài thật sự không hy vọng quan sát thấy các em.”

mang người phản bác: “Nhưng thầy sẽ đến lớp em ấy ạ.”

miệng thầy giáo run rẩy một cái: “Lớp các em thật sự là lớp yếu kém tuyệt nhất khối, thật là!”

Cả lớp không người nào nhịn được cười, giáo viên nào thì cũng phần nhiều nói đúng câu này. Đến tiết tiếp sau, câu nói này cũng không thay đổi.

thầy giáo gõ lên tấm biển đen, ở đầu cuối khiến cả lớp tập trung lại.

~

hai tiết sau cũng sửa bài thi, ước chừng với 20 phút hoạt động. Sau giờ học, vài học viên trong lớp la ré vài tiếng, tốp ba tốp năm kết đôi đi shop.

siêu thị bé dại mở bên căn hộ lớn hành chính, trong trường học nội trú, có các cái đồ vật ăn vặt trái cây đề xuất cửa hàng nhỏ dại biến chuyển khôn xiết đắt vị khách, từ sơ trung đến cao trung phần đa đến ấy bán buôn.

Tô Khả Tây vực dậy túm đem cô: “Không đi mua đồ vật sao? Cậu chính là chiếc máy rút tiền của tớ mà.”

Đường Nhân mệt mỏi: “Không đi.”

“Thiệt là, bây chừ cậu ra ngoài, chẳng khác nào sói đội lốt cừu, quá nguy hại. Thôi đặt tớ mua về cho.”

đề cập ngừng, Tô Khả Tây ngay tắp lự rời khỏi buồng học như một cơn gió.

Cô ta vừa new cửa cửa hàng bé dại, thì ngay tức khắc chạm chán đề xuất người quen Lữ Thu Thu.

“Văn Nguyệt đâu?”

Lữ Thu Thu lắc lắc đầu: “Ngày bữa qua Văn Nguyệt té bệnh đề nghị về nhà rồi, nghỉ ngơi nhà dưỡng bệnh vài ngày, mẹ của cậu ấy mang đến, Bên cạnh đó ước ao cậu đấy nghỉ hết tuần sau new đi học.”

“Bệnh?”

Lữ Thu Thu gãi gãi đầu: “Tớ cũng không rõ nữa, hôm kiểm tra không thấy cậu đó nghỉ ngơi trường, tối bữa qua lại nhìn thấy cậu đấy và mẹ rời khỏi đây cùng nhau, chắc yêu cầu tuần sau mới quay lại.”

kể dứt, Lữ Thu Thu khoát khoát tay: “Tớ đi trước đây.”

Văn Nguyệt cũng chính là học viên chuyển từ nhì Trung tới đây, đầu tóc đơn giản, đeo mắt kính, một cô nàng dễ chơi vui vẻ, học sinh lớp chuyên văn.

Nhà của Văn Nguyệt sắp ba Trung, nhưng mà mẹ cô ta thao tác làm việc bên cạnh hai Trung, tan lớp muộn, đề nghị thông thường cô ta cũng ko đi qua bên kia.

Năm nhất lúc thi cuối kỳ, chính vì cô ta bị bệnh yêu cầu đc về nhà, trùng hợp là mẹ cô ta lại quên đón, thế là Văn Nguyệt buộc phải đi qua chỗ thao tác của mẹ gia đình, công dụng là bị chặn.

đối với một đám học sinh lưu manh nhưng mà nói, thì 1 nữ sinh nhỏ xíu thanh tú nhìn qua y hệt như một học sinh chăm ngoan, rất đơn giản kích thích bụng dạ khuất tất của chúng ta khác.

cây cối ở hai bên bờ sông trở nên tân tiến xanh tốt, dọc nhị bờ sông gần như là cây and tán hoa xanh tươi, phía bên dưới còn có liễu rủ, thì là buổi tối có rất nhiều người đi bách bộ.

đúng vào lúc Đường Nhân thi dứt thì tức thời chạy qua bên nhị trung tính sổ, tình cờ quan sát thấy cảnh như thế. Màu đỏ may mắn đám học viên lưu manh cũng ko đông, nhưng mà đám đó chỉ dựa vào danh tiếng, trọn vẹn không tồn tại chút sức khỏe như thế nào, bị cô đá vài cước đã bỏ chạy.

tiếp đến, nhì Trung cố định tố giác, chuyện này tức tốc tới tai hiệu trưởng, cứ như vậy phạt Đường Nhân, nhưng mà may sao mang các bạn tới làm cho chứng, phải chuyện này bỗng nhiên được xem xét điều tra kỹ hơn.

Từ hôm đấy, mối quan hệ giữa Văn Nguyệt và Đường Nhân đột nhiên tốt lên.

Tính phương pháp của Văn Nguyệt & Đường Nhân trọn vẹn nghỉ ngơi nhị thái cực khác biệt, nhưng lại chơi mang nhau cực kỳ hòa hợp.

bởi vì khung hình Văn Nguyệt ko khỏe, chính vậy được về nhà sau thời điểm học dứt, mỗi lần với thời hạn nghỉ, là cô ta lại mang đồ vật ăn ngon đến ăn cộng Đường Nhân & Tô Khả Tây.

nhị thành viên thoải mái và tự nhiên thân mật hơn.

Coi thêm: truyện đam mỹ sủng h

sau khoản thời gian nói chuyện vơi Lữ Thu Thu kết thúc, Tô Khả Tây mang theo túi ny lon black color chạy như bay về phòng học, thuật lại sự việc cho Đường Nhân nghe: “Văn Nguyệt ngày càng nhỏ, cơ thể cậu ấy vốn dường như không khỏe, rất dễ dàng bửa bệnh.”

Đường Nhân ngồi thẳng lên: “Thứ sáu đi thăm cậu đó một xíu, khung hình cậu đó quá yếu.”

“Ừ.” Tô Khả Tây bỗng nhiên mở miệng: “Tớ định cắt tóc, vừa đẹp cậu lại mong ra ngoài nữa, trang bị sáu đi cùng nhau đi.”

Đường Nhân nghiêng đầu: “Nhưng cậu dưỡng lâu lắm rồi nhưng.”

dung nhan mặt Tô Khả Tây ảm đạm: “Lục Vũ thích tóc dài, ví như hắn đi rồi, thì cũng chẳng yêu cầu nuôi dài làm cái gi nữa.”

Cũng lâu lắm rồi cái brand name Lục Vũ này new có mặt giữa cuộc hội thoại của hai thành viên.

Tính từ lúc cuối học kỳ trước, Lục Vũ bỗng chuyển hẳn sang ba Trung mà dường như không kể Lý Do, nhì cô cũng nỗ lực tìm hiểu.

Chuyện của Lục Vũ and Tô Khả Tây, thì Đường Nhân cũng tương đối rõ ràng: “Cắt cũng tốt.”

Tô Khả Tây đột quay đầu: “Sao cậu không ngạc nhiên? Dự báo không tính ý muốn của tớ.”

“Chậm tiêu.”

~

Tiếng chuông tiết học sau cùng của buổi sáng vừa vang lên, Nguyên tôn Đường Nhân & Tô Khả Tây liền rời khỏi phòng học như tên bắn, trong chớp mắt sẽ mất tích khỏi lớp học.

gia sư vẫn còn đó duy trì tư thế cầm phấn viết, ngay thức thì ngây người một lát, không thể làm những gì ngoài những việc đóng giáo án xong tiết học.

Các bạn học ngay tức khắc ào ào chen lấn chui ra khỏi buồng học.

“Nhanh nhanh nhanh, đi lờ lững là hết thịt!”

“Hôm nay không biết có bao nhiêu giết chua ngọt đây, mỗi lần đi ăn là y hệt như đi tiến công trận vậy đó!”

Cơm trưa của Đường Nhân là nhờ Tô Khả Tây hỗ trợ tranh giành.

Cả 3 khối cao trung gần như tan học cộng nhau, khối sơ trung tan học trước năm phút, nhưng đang lờ lững. Vậy nên nằm ở trong căn tin cực kỳ đông nhà bạn, Đường Nhân trực tiếp vòng ra phía sau căn tin đi về phía ký túc xá.

Nguồn truyện vũ động càn khôn

Ký túc xá của cao trung nằm sinh sống cùng tận bên trong góc, cho nên bên kia ít người, chạy về ký túc xá cộng lắm năm phút.

bao quanh ban công của phòng ngủ ký túc xá đc bọc gương, Đường Nhân vừa vào cửa thì tức thời chạy ra ban công. Cô nhìn gia đình trong gương, trên bề mặt lừ đừ nở nụ cười mê người thân tốt nhất.

Cô nhắm mắt lại, hoàn cảnh khi đó xuất hiện trong đầu cô.

Đường Nhân đưa tay sờ lên cổ, khi đó có làn hơi sắc sảo ở đoạn này, êm ấm tê dại, y hệt như phút giây đã được ghi lại tại đấy.

Tiểu kể thi công còn có cách thức chọc nhà bạn hết sức lợi hại, mặt không biến sắc, mỗi phút cô phần đông bị bắt lại.

của nhà ngủ đang chưa xuất hiện ai quay quay về.

nhì tay Đường Nhân nắm lại, nằm bửa xuống nệm, trong tim đột xuất hiện 1 mẫu cảm giác nhớ nhung, cụ thể ngày xưa cô hết sức dè dặt.

kể từ khi chạm mặt được Lục Trì, cho dù chỉ là một trong những ngày ngắn ngủi, cô tức tốc biến thành một bạn mơ mộng như bị thần kinh.

Tiết giờ chiều của lớp tự nhiên là đệ tử học.

Đọc thêm truyện light novel

giáo viên đồ đệ học là một trong giáo viên nữ, hùng hoành tráng hổ bước vào lớp, vừa vào cửa lớp đang đề cập liên tiếp không xong.

“Đề thi đồ đệ học lần này dễ chơi như thế nhưng điểm thi của những em quá tệ, học hành như vậy thì mang gì thi vào ĐH đây.” giáo viên ngay lập tức nhìn về phía những học sinh còn lại: “Nghỉ lễ quốc khánh xong thì kỹ năng cũng trả lại hết cho cô giáo rồi đúng không ạ, lớp tự nhiên và thoải mái nhưng mà điểm thi chỉ đc 60 điểm! Chuyên môn của lớp tự nhiên và thoải mái là như vậy này sao?”

“Có thảnh thơi thì học tập người tiêu dùng mới Lục Trì, người ta cũng nghỉ dịp quốc khánh tựa như những em nhưng thi được điểm cao nhất, còn những em thì sao?”

mặc dầu giáo viên ko trực tiếp chấm điểm, mà khi tổng kết thì cũng có thể có xem qua, bắt buộc một học viên được điểm cao nhất thật sự khiến cho giáo viên cao hứng thú, lập tức nhớ tên, hỏi thầy giáo Ngô new biết chính là học sinh mới chuyển trường đến.

Các bạn học trong lớp lập tức cúi đầu, ngụy trang kiểu đà điểu, ngoan ngoãn nghe giáo huấn.

ở trong tiết sinh học thì tốt nhất có thể không nên lắm mồm lắm mồm, còn nếu như không thì có khả năng sẽ bị trở thành tâm điểm của tiết học, cả một tiết có thể bị kể ko tinh thần biến chấm dứt.

giáo viên sinh học không suy xét cả lớp, tiếp tục nói: “Bài thi sinh học lần này chỉ mang nhì người đạt điểm cao nhất toàn khối, xem qua bài thi để biết bạn đó thực hiện ra sao. Lục Trì, đưa bài thi lên đây cho cô mượn.”

giáo viên nhìn về phía cuối lớp.

Nửa ngày cũng chưa được đáp lại.

gia sư nhíu mày, lặp lại: “Lục Trì, đưa bài thi lên đây cho cô mượn.”

Lục Trì hoàn hồn, mặt ko biến sắc giải thích: “Có… Với nhà bạn không như mượn…. Mượn đi rồi ạ.”

giáo viên nghi hoặc: “Người khác biệt mượn?”

Lục Trì tức thời đồng ý.

Xem thêm truyện đam mỹ

cô giáo với chút không vui, bài thi vừa mới đc trả lại khi sáng đã bị mượn đi, có lẽ nào chưa biết chiều tối có tiết sinh vật học sao? Bộ với gì không thỏa mãn có gia sư sao?

nhưng quan tâm đến lại bài toán Lục Trì được điểm tối đa đồ đệ học, buộc phải cũng ko hỏi nhiều, được cho phép Lục Trì ngồi xuống: “Nếu như những em mà xuất sắc hệt như Lục Trì, thì đâu cần dùng trường nữa, tôi cũng đều có thể về hưu đc rồi.”

Trong lớp lặng im.

gia sư tiếp tục sử dụng nhiều sự xuất sắc giang của Lục Trì. Dù sao học sinh này cũng new chuyển tới, không chỉ có vậy lại còn nhắc thi công, đâu phải với chuyện tốt như thế.

mang học sinh tức giận trong tâm, nghiêng đầu nhìn về phía sau. Từ đằng trước nhìn lại chỉ nhìn thấy Lục Trì cúi đầu, ngồi sống một góc lớp, chưa chắc chắn thần hồn nơi đâu.

Cặp mắt kính che hơn nửa khuôn mặt, đối chọi sở hữu làn da trắng, tương đồng mặt trắng nhỏ dại.

Mấy nữ sinh đều dịch chuyển góc nhìn đến khía cạnh hoàn mỹ nơi cằm anh.
Bạn đang đọc truyện eo thon nhỏ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *