Đánh Giá truyện Yêu Nghiệt Cười một chiếc Cho Gia

Yêu nghiệt cười một cái cho gia nhắc về hero Sách Thiệu chính là một kẻ yêu nghiệt. Theo dõi truyện ngay quý khách nhé.

giới thiệu truyện đam mỹ yêu nghiệt cười một chiếc cho gia

Tác giả: Niết U Thủy
Thể loại: Truyện đam mỹ hiện đại

Trích đoạn truyện yêu nghiệt cười một cái cho gia

Sách Thiệu cầm chai bia trước mặt, uống 1 hớp phệ, chất lỏng đắng chát dọc theo yết hầu chầm chậm chạp trượt xuống, y ngửng đầu lên, cười nhìn Cù Triết đối diện, tiếp nối nghe hắn nhắc, “A Thiệu, thực xin lỗi.” góc nhìn suốt trong quãng rảnh rỗi đỏ lên.

Sách Thiệu ngấc mặt nhìn Cù Triết, sau đó 1 khi lâu, thở dài, “Anh nói anh như hiện thời tính làm gì chứ? Tách biệt là anh ko phải tôi, cần gì biến chuyển phiên bản thân thành 1 bộ dạng đáng thương?”

Ngón tay hạn hẹp dài của Cù Triết bỏ lên mặt bàn, mấy lần mong muốn vươn tay nắm bàn tay khớp xương sáng tỏ của Sách Thiệu, rút cục mà lại nhàn hạ dừng lại, tiếp nối hắn cầm bia trên bàn, ực ngụm mập, hầu kết xinh xắn giật giật. Buông chai bia, Cù Triết góc nhìn đỏ ngầu nhìn Sách Thiệu, cắn cắn môi, sau cùng đề cập, “Anh biết anh khốn nạn, mà anh không có phương pháp nào, họ là bác mẹ anh, anh chẳng thể để bọn họ đau lòng anh. Anh biết anh mang lỗi có em, ví như anh đời này thật sự phải xin lỗi một nhà bạn, vậy cũng chỉ rất có thể là em.”

Sách Thiệu giơ tay lên, nhẹ nhõm nhưng mà lắc lắc, diện mạo lonh lanh thực hành cho những người bàn quanh đó cũng không khỏi liếc mắt, tiếp đến y chầm lờ lững cong khóe môi, khe khẽ cười cười, từ trong túi lấy ra 1 đồ vật, bỏ trên trên bàn, Cù Triết thò đầu nhìn thoáng qua, toàn bộ cơ thể ngây ngốc.

Coi thêm list Truyện bách hợp

Bày ra trên bàn, giữa 1 đống rườm rũ, là 1 trong hộp nhung đỏ, Sách Thiệu bóc hộp, một vài nhẫn sáng chói Cù Triết có chút mở mắt không ra, cổ họng hắn run lên, nửa ngày new mở mồm, “Đây là…” Hắn biết cặp nhẫn này, hắn đã từng chỉ vào cặp nhẫn này cười kể an an với anh chàng đối diện, “A Thiệu, đợi anh kiếm được tiền, anh đã tìm cặp nhẫn này không tính tiền em.” Hắn còn nhớ khi đó chàng trai trước mắt cười sáng tươi biết bao.

Sách Thiệu giương khóe mắt, lòi ra 1 niềm vui, đắng cay trong nụ cười kia làm cho ngực Cù Triết chua xót, mà đối phương như cũ như chơi với vấn đề gì mở mồm, “Dù sao người nhà đang quen nhau một hồi, đấy là tôi không lấy phí anh, quà cưới.”

Cù Triết nhìn cặp nhẫn thật lâu không nói gì, Sách Thiệu cứ như vậy nhìn hắn, một khắc như vậy y nhận ra phảng phất, gia đình đàn ông ngồi làm việc đối diện này vẫn là nam sinh ngờ nghệch lúc trước đỏ mắt, ấp ủ bờ vai y kể có y, “A Thiệu, anh chưa bao giờ như thế nào bây chừ, mà anh thật sự, quí em”.

Sách Thiệu giơ tay, đậy mắt chúng ta, hồi lâu, y chợt ách lên thanh âm mở mồm, “Cù Triết, anh thật sự, từng yêu tôi sao?”

chỉ dẫn Sách Thiệu chính là một khoảng dài yên ắng, y đàng hoàng buông tay, nhìn thấy Cù Triết bịt chặt nhì mắt, nước mắt lại ko ngừng trào ra, đây là người đại trượng phu light novel hơn hai mươi tuổi, lập tức sắp kết duyên, gương mặt đầy nước mắt đề cập, “Thực xin lỗi, A Thiệu, anh không yêu em.”

Sách Thiệu lòi ra 1 thú vui thoải mái, lung la lung lay vực lên, hướng hắn vẫy vẫy tay, đi về phía trước vài bước, cả người chợt mềm nhũn, ngã xuống, mẫu gáy hung hăng đụng trên mặt đất, đau ý kéo tới, y ko khỏi hét phệ 1 tiếng, “Trời ạ!” sau đó đàng hoàng mở mắt ra.

ngoại trừ là ánh nhìn không thể tinh được của phục vụ sinh Donald, quan sát thấy y, nửa ngày mới mở mồm, “Ông chủ, anh ko đau sao?”

Sách Thiệu ngấc đầu, thấy 1 thanh chắn phía bên trên quầy bar, ban nãy phiên bản thân bừng thức giấc từ trong giấc mơ, cứ như thế không chút lần khần đụng phải. Sách Thiệu hung hăng trâm ót gia đình, hận chẳng thể cho bản thân mình hai cái tát, không hề tối bữa qua không ngủ sao, thế mà nằm úp sấp lên sống bên trên quầy bar ngủ mất, vị khách qua hỗ tương lại diện tích lớn vậy đó, hình tượng mỹ nhân của y bắt buộc vãn hồi thế nào!

Càng làm cho y ân hận đó là, thời kì cách năm năm, y thế tuy vậy mơ quan sát thấy Cù Triết, gia đình bạn con trai dây dưa sở hữu y mười năm dài, chung cục lựa chọn kết duyên mang đàn bà, tổ ấm y đã thử cho là yêu độc nhất vô nhị đời sống này.

Coi thêm Truyện ngôn tình cao h

Sách Thiệu biết mơ một giấc mơ như thế, duyên cớ rất cao, là vì 1 cuộc di động trước ấy, tiểu A 1 bàn sinh hoạt cũ nghỉ ngơi H thị, đột hiểu cho y 1 cú, mang theo giọng điệu kinh hỉ kể mang y, “Sách Thiệu, cậu biết không, Cù Triết dọn đến H thị, mọi cậu khi trung học tuyệt như vậy, bây chừ còn tương tác không? Nếu như rảnh, đàn người hứa họp mặt đi?”

lúc Sách Thiệu vừa nghe cái tên này, rành mạch yên đi một tý, năm năm rồi, không còn ai nhắc đến cái brand name này nghỉ ngơi trước mặt y, y kéo dài thật lâu, mới đủng đỉnh nói: “Cù Triết, cậu ta đến H thị sao?”

“Đúng vậy. Ai, cậu ta nhị năm ngoái cũng khiến cho cha rồi, lúc cậu ta kết hôn cậu đang không đi, hiện thời còn không gặp gỡ, đặt con trai cậu ta kêu tiếng phụ thân nuôi nghe một chút?” đề cập tới bạn học cũ, tiểu A rành mạch nhắc Ngoài ra một tý, hăng hái bừng bừng nhắc Bát Quái, “Cậu đề cập nhì người thân bọn họ cũng thật thu hút, năm ấy Phong Nhã theo đuổi cậu ta lâu như vậy, cậu ta cũng không đồng ý, đến chung cục, chẳng hề là kết duyên có gia đình bạn ta sao, kể đến cộng, hai các bạn chúng ta cam đoan đang sớm móc ngoặc rồi, anh em người trong gia đình chưa biết đi?”

Tay cầm điện thoại của Sách Thiệu cứng đờ, tiếp nối chậm rì rì buông xuống, khá ngỡ ngàng ngấc đầu, năm năm rồi, y không dễ dãng buông xuống dĩ vãng, Cù Triết anh ta cần gì buộc phải, cạn tàu ráo máng, lại chuyển nhà sinh ra sinh sống H thị?

giả dụ nói có một bạn cả đời này Sách Thiệu ko bao giờ muốn chạm chán, vậy chắc chắn Cù Triết.

Đọc thêm Truyện đam mỹ h

“Ông chủ, quan khách ngơi nghỉ ghế đôi bên kia kêu rượu, chỉ đích danh mời ngài đưa qua.” Donald đi trở về quầy bar, ghé vào bên tai Sách Thiệu nói khẽ.

Sách Thiệu từ chối, ném tất cả suy nghĩ trong đầu đi, tương đối hơi cong khóe môi, mang trong mình 1 nét tươi cười, quay gia đình bạn cầm rượu, chắc vàng bưng lên, đi đến ghế đôi bên kia.

trên ghế sa lon ngồi nhiều loại nhị mình, Sách Thiệu lướt nhanh mấy lần, trong các số đó 1 là vị khách quen, y cười mỉm để rượu ngơi nghỉ trên bàn, nghiêng đầu, “Hai vị, rượu của những vị.”

mẫu vị ngồi làm việc phía bên yêu cầu ngửng đầu, tầm mắt không một chút nào bớt phóng túng quét qua trên mình Sách Thiệu. Sách Thiệu thân trên mặc áo sơmi black color, không cài nút, từ xương quai xanh đến cơ ngực, phanh ra chẳng thể nghi ngờ. Phía bên dưới tùy ý mắc một chiếc quần jean lưng phải chăng, mang một đôi dép lê, lộ ra ngón chân trắng nuột.

Sách Thiệu kiểu như ko bắt gặp tầm mắt quân địch, cười chào hỏi hắn, “Tông gia, lại nể mặt đến thăm quan a?”

chúng ta bị gọi Tông gia khoát khoát tay, “Alex, tôi cũng đề cập rồi, có thể không đọc tôi Tông gia không? Tôi mới 28, bị cậu kêu như là 82.”

“Ha, vậy anh kêu tôi phát âm anh là gì, Tông tổng? Tôi còn ngại khó nghe đó.” Alex cầm rượu trên bàn, rót đầy mấy loại ly, kêu tên, “Tông tư, anh và đúng là đang lâu ko đến, nghe nhắc sắp kết hôn kềm chế tính nết phải không?”

“Quên đi, không đề cập tới Việc này, tôi bữa nay trình bày cho cậu các bạn bạn” Tông tứ chỉ chỉ bên kia sô pha, “Vị này chính là 1 đại gia, An thị cậu biết chứ, thiếu đổng của An thị An Đức.”

Sách Thiệu nghiêng đầu nhìn thoáng qua các bạn nam nhi ngồi ở giữa ghế sa lon, thành viên gia đình đó thân trên cũng mặc một chiếc áo sơmi black color, ngay ngắn không có một nếp nhăn, tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay rắn vững. 1 Mình anh, chiếm 1 bên sô pha, cả người dựa về phía sau, khá híp mắt, cứ cười như thường cười nhìn Sách Thiệu.

Sách Thiệu buôn bán quán bar đã lâu, tất nhiên là biết, thân phận đặc biệt của người con trai trước mắt này, mà còn hơn thân phận của anh, càng làm cho Sách Thiệu thỏa lòng là khuôn mặt anh. Y sẽ lâu lắm, không hề thấy đc 1 khuôn mặt như vậy, khuôn mặt nhìn mãi không chán.

Y gật đồng ý với Tông tứ, tiếp nối ko chút vị khách khí ngồi xuống không tính An đại thiếu, cầm ly rượu bên trên bàn, “An không đủ đại giá quang lâm, thật sự là phát đạt cho kẻ hèn này a. Tôi mời anh 1 ly.”

An Đức hơi hơi giương khóe miệng, cầm ly rượu, nhìn Sách Thiệu ngửa đầu uống cạn ly rượu, tiếp nối tùy ý liếm liếm khóe môi, nhìn An Đức, mỉm cười. An Đức cũng uống hết rượu trong ly, buông ly, nhìn chăm chắm mặt Sách Thiệu, “Em kêu Alex? Tên tiếng Trung là gì?”

Sách Thiệu cong môi, “An không đủ là lần đầu tiên đến dòng quán này sao? Làm sao với hỏi mình ta tên thật chứ? Ra khỏi chỗ này, An không đủ chắc gì còn có thể nhớ rõ Alex tôi là ai? Biết rồi lại sở hữu lợi ích gì đâu?”

An Đức còn ước ao báo cáo, chuông dế yêu của Tông bốn ngoài bỗng cắt ngang anh, Tông tứ đứng dậy nghe di động, Sách Thiệu châm 1 điếu thuốc, nhếch chân lên, nhìn thoáng qua An Đức, “Hoặc là?”

An Đức liếc cái chân vểnh lên của y, ngón chân trắng nõn dưới ngọn đèn mờ tối mang vẻ tiêu biểu rõ ràng. An Đức cười cười, nhô gia đình, trực tiếp đoạt điếu thuốc từ trên mồm Sách Thiệu, đặt sinh hoạt bên môi, phun khói, “em ở quán này sẽ bao lâu?”

Sách Thiệu lại lần nữa lấy một điếu thuốc, sau khoản thời gian đốt, từ trong sương khói nhìn An Đức, “Quán này còn có bao lâu, tôi làm việc bấy lâu.”

Tông tứ rỉ tai máy tính bảng hoàn thành trở về, từ sau sống lưng sô pha thò đầu nhìn nhì thành viên gia đình một chiếc, khẽ kể, “Tôi nên về, ông cụ bên kia nơi nơi tậu tôi.”

An Đức khoát khoát tay, “Về đi.”

Tông bốn nhìn Sách Thiệu một cái, “Tôi đây cứ uỷ thác An đại không đủ cho cậu, Alex.”

Sách Thiệu giương mắt mặc nhiên liếc An Đức một cái, “Nếu là quan khách anh dẫn tới, tôi khăng khăng đang thiết đãi khác lạ. Anh hoàn toàn có thể yên tâm đi.”

Tông tư liếc mắt, “Tôi đi đây.”

“Không tiễn.”

nhị gia đình bên trên ghế sa lon quả nhiên không tồn tại ý vực lên, An Đức hút xong điếu thuốc, tầm mắt lướt qua ầm ĩ mờ tối trong quán bar, nhìn như tùy ý hỏi thăm: “Có chỗ lặng ngắt một tý chứ?”

Khóe mồm Sách Thiệu đưa đi niềm vui không rõ ý tư, “Đương nhiên với, nhưng mà,” y ngừng một xíu, cần dùng góc nhìn cẩn thận quét qua An Đức, “Không phải chúng ta đều chung thể đi vào đi.”

“Nga?” An Đức cười như chơi cười, “Vậy em nhận thấy, tôi có thể đi vào không?”

“Đã lâu vậy đó, hãn hữu khi tôi gặp được 1 khuôn mặt nhìn hoài không chán,” Sách Thiệu dụi tắt mẩu thuốc lá cầm trong tay vào dòng gạt tàn trên mặt bàn, vùng lên, “Đi thôi.”

khi nhị người đi qua quầy bar, Donald sở hữu chút ngạc nhiên nhìn Sách Thiệu, Sách Thiệu khoát khoát tay, men theo bậc thang lên lầu, An Đức ở phía sau nhìn nhìn trơn sống lưng mang chút đơn bạc của y, cười cười, từ trong Chi tiêu lấy ra mấy tờ RMB, đặt lên trên quầy bar, “Đừng cho tất cả những người không giống lên làm phiền Cửa Hàng chúng tôi.”

Donald nhìn mấy tờ đỏ chói bên trên quần bar, ràng ràng đầu, lầm bầm, “Nói như là là sở hữu bạn dám đi lên địa bàn của ông chủ vậy. Mà, vẫn chưa đã từng nhìn thấy ông chủ dẫn ai vào phòng y, chậc chậc, bộ dạng người nhà này quả tình với vị, góc nhìn ông chủ thật tốt!”
Chúc độc giả truyện đam mỹ hoàn yêu nghiệt cười một chiếc cho gia vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *