Đánh Giá truyện Không Người tái ngộ

Không người gặp lại là bộ truyện ngược rất lôi cuốn có kết he, đọc ngay truyện bạn nhé

giới thiệu truyện không người hội ngộ

Tác giả: Vô Nghi Ninh Tử
Thể loại: đam mỹ ngược, hiện đại, trọng sinh, cán bộ thời thượng thâm tình công x trọng sinh nguỵ đóng thế thụ, trước ngược thụ sau ngược công, tưởng cặn buồn phiền thực chất là trung khuyển công, HE.

Trích đoạn truyện không người tái ngộ

Lần trước tiên gã chạm chán Trình Hạ là chớm thu. Tuy nói đã vào thu, nhưng nhiệt độ ở Bắc Kinh không còn giảm đi xíu nào, nóng đến mức Lý Trạch Khôn chỉ muốn ở nhà không bước ra phía bên ngoài.

Hôm đó ban ngày đổ mưa to, nên tối cũng thấy lạnh buốt hơn. Mấy người bạn của Lý Trạch Khôn thay phiên gọi điện thoại cảm ứng thông minh hẹn gã ra ngoài chơi. Cả một đám đến tìm, Lý Trạch Khôn có lười ra bên ngoài nữa cũng phải cho chúng ta chút thể diện. Mấy người chúng ta đến Club lần trước chơi, Lý Trạch Khôn không hứng thú lắm, bắn mấy mũi tên rồi ngồi một bên xem bạn giỏi chơi bowling.

Chơi đến hơn mười giờ, có người đề xuất đi hát kara, xung quanh lên tiếng phụ hoạ. Lý Trạch Khôn dập tắt thuốc lá: “Vậy những cậu cứ đi đi, tôi về nhà.”

Tống Vũ cản gã: “Hôm nay mấy bằng hữu khó lắm mới tụ họp, chú nói đi là đi liệu có cân xứng không?”

Lý Trạch Khôn lười biếng cười: “Thôi đi, chờ lúc các anh chơi high rồi, chơi gái đánh bài đánh bạc đều sở hữu, sao em phải tự mình chịu tội chứ?” Tuy Lý Trạch Khôn còn trẻ, nhưng vẫn luôn chính xác. Sở trường của gã đối với các người thuộc Thái tử đảng thông thường thì thanh tân thoát tục hơn – cưỡi ngựa, nhảy dù, bơi lặn. Lý Trạch Khôn có chơi với mấy người bạn, đều là các người trong gia đình nghiêm túc thông thường. Gã hơi có bệnh thật sạch sẽ, chưa bao giờ tìm người trong chốn gió trăng. Tận sâu trong đáy lòng, gã vẫn ghét bỏ những chốn kia và người xuất thân từ đó.

Nhưng từ bây giờ ví dụ mấy người kia không muốn buông tha cho Lý Trạch Khôn, cười bảo đảm: “Hôm nay đại thiếu gia ngài cứ ra quyết định chơi ra sao đi. Nếu mà cậu không nhìn trúng người nào, vậy thì chúng tôi cũng dứt. Cậu thấy sao?”

Lý Trạch Khôn đoán mấy người này cũng không phải là thiêu thân tìm đường chết, gã cũng không muốn về nhà, ở lại chỗ nào thì cũng chả khác gì nhau.

quản lý đã khiến cho bọn họ phòng tốt nhất. Lý Trạch Khôn tìm một chỗ rồi ngồi xuống trước. Gã hí hoáy cầm điện thoại cảm ứng thông minh tự mình chơi, chẳng hề đế ý đến mấy hảo hữu đã la hét phải chọn trai gái xinh đẹp lại đây.

Lý Trạch Khôn lướt weibo, bên tai nghe thấy tiếng bạn bè cười giỡn giả ngốc.

Một phú nhị đại rất khí phách, dặn tính cục bộ tiền lên mình, nói đêm nay cứ mặc sức tiêu đi, bố hắn vừa mới cho một tấm thẻ mới.

Một quan nhị đại khác học tầm vóc của hắn, liếc mắt đến những Thái tử đảng khác ở trong nhà, cười hì hì nói: “Vậy những cậu cứ tuỳ thích chọn bài hát đi, chỉ việc ca sĩ ở Bắc Kinh, ông đây chỉ cần gọi một cú điện thoại thông minh là hoàn toàn có thể khiến hắn ta đến đây để hát!”

Tống Vũ muốn một cậu trai, đang đưa micro đến cho cậu ta hát đầu tiên. Đó là quy củ của chúng ta lúc đi chơi, ca khúc thứ nhất không để người mình hát.

Lúc cậu bé xíu kia chọn bài ngừng, cả căn phòng đang cười đùa đột nhiên yên tĩnh hắn, nhân viên đáp ứng sát bên run rẩy vội vàng tắt đi.

Cậu ta chọn một bài hát cũ, tên bài hát and tên ca sĩ chiếm trọn màn hình hiển thị LCD – “Trên cánh đồng của hy vọng”, người biểu diễn: Bành Lệ Viện.

Vị quan nhị đại vừa nói xong tái mặt, lời vừa rồi hắn và đúng là chỉ đùa giỡn, nhưng cũng không chất nhận được một MB vả mặt hắn bôm bốp như thế!*

*”Trên cánh đồng của hy vọng” là một trong những bài hát cách mạng của Đài Loan Trung Quốc. Links nghe ở đây.

Còn Bành Lệ Viện là vk của Tập Cận Bình, Tổng Bí thư hiện nay của Đài Loan Trung Quốc. Ở đây cậu quan nhị đại cảm thấy mất mặt là vì cậu ta vừa nói chọn bài ngừng chỉ cần ca sĩ có ở Bắc Kinh thì cậu ta rất có thể gọi người đến hát trực tiếp luôn luôn. Nhưng Bành Lệ Viện lại là đệ nhất phu nhân của người đứng đầu Đài Loan Trung Quốc, có cho vàng cậu ta cũng không mời nổi, mà Trình Hạ lại chọn bài của bà ấy hát, cho nên cậu quan nhị đại kia cảm thấy rất chi là mất mặt.

Cậu bé bỏng kia cũng thiếu hiểu biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vốn cậu cũng không cẩn trọng lắng nghe đám Thái tử đảng đang nói cái gì. Cậu vốn chưa chắc chắn hát, bị kiên quyết nhét micro vào tay, chỉ đành phải chọn bài hát mà lúc nhỏ nhắn mẹ mình thường hát.

Lúc bầu không gian đang đông cứng, Lý Trạch Khôn lại để điện thoại cảm ứng xuống. Gã dần dần ngước nhìn cậu trai kia một chút, bật cười thành tiếng.

Gã vừa cười vừa bắt chuyện với cậu: “Đến để tôi xem chút, cậu đó là thần đồng từ chỗ nào tới vậy.”

Ở đây thì địa vị Lý Trạch Khôn cao nhất, mỗi người thấy sắc mặt gã không thay đổi, cũng chỉ đành coi việc này như trò cười mà thôi.

Tống Vũ đẩy người về phía Lý Trạch Khôn: “Đi thôi, Đại thiếu gia kia không nhiều khi thấy hứng thú với ai đấy.”

Ánh đèn trong hộp đêm rất hỗn loạn, vầng sáng bùng cháy rực rỡ khiến người ta phải loá mắt. Lý Trạch Khôn liếc nhìn người trước mặt rất rất lâu mới phát hiện cậu ta có dáng vẻ của một đứa trẻ, chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, dung mạo rất xinh đẹp. Đôi mắt cậu ta là mắt đào hoa chuẩn mức hiếm thấy, đuôi mắt hơi nhíu lại, đôi môi cũng chính là kiểu môi cười khiến người ta vừa nhìn đã thấy tâm tình giỏi hẳn lên.

bên cạnh có người đưa cho cậu ta một cái bật lửa: “Châm một điếu thuốc cho Lý thiếu đi.”

Lý Trạch Khôn cười cười, lại thật sự rút một điếu thuốc kẹp giữa ngón tay. Nhưng cậu bé kia lại lờ đờ không làm cái gi, Bên cạnh đó có hơi do dự, có chút hồi hộp, lại góp phần giãy dụa.

Lý Trạch Khôn chưa khi nào gây khó dễ cho người khác, chẳng qua là thấy hơi chán. Chút hứng thú mới nãy của gã đã trở nên hao mòn hết. Gã tự mình móc bật lửa từ trong túi ra, tạch một tiếng, một ngọn lửa xanh lam bốc lên, nhưng gã vừa mới kề sát lửa vào điếu thuốc, một cơn gió đã thổi tắt ngọn lửa của bản thân mình.

Phòng riêng lại yên tĩnh đợt nữa, lần này đến Lý Trạch Khôn cũng ngây ngẩn cả người – Phỏng chừng cậu bé nhỏ trai kia sợ khách không tốt hứng, nhưng vẫn chưa chắc chắn làm sao, bên dưới tình thế cấp bách lại trực tiếp thổi tắt lửa của Lý Trạch Khôn, tự mình lại gần đốt lên!

Lý Trạch Khôn vứt điếu thuốc sang một bên, trong nháy mắt, ánh mắt nhìn cậu trai kia từ vô hại lười biếng thuở đầu đã biến đổi thành hứng thú dạt dào như thú hoang tìm thấy thức ăn, cảm hứng xâm lược rất chi là mạnh mẽ: “Cậu bán không?”

Hình như có 1 chớp mắt cậu trai kia cứng ngắc & khiếp sợ, nhưng vẫn cụp mắt xuống nhẹ dịu nói một chữ: “…Bán….”

Lý Trạch Khôn đứng dậy nắm chặt cổ tay cậu ta, nhìn bằng hữu đang theo dõi câu chuyện bao quanh, cười: “Tôi dẫn người đi, các cậu cũng không cần ăn chay theo tôi đâu.”

Ngày đó, Lý Trạch Khôn cá biệt mà đến gần một MB, lúc đưa đến hotel câu đầu tiên hỏi lại là: “Cậu tên là gì? Tôi đang nói đến tên thật.”

Trình Hạ. Một cái tên nghe rất ấm áp thật sạch sẽ.

Khi đó Lý Trạch Khôn rất là xem thường những kẻ như thế, cái gã còn muốn cũng là nghe sạch sẽ thôi. Đối xử với cùng một MB không cần quý trọng, Lý Trạch Khôn ra tay man rợ là chuyện dĩ nhiên. Gã làm thật dễ chịu, sau cuối lúc hoàn thành lại còn khiến người ta chảy máu. Một MB có thể chặt như thế cũng coi như thiên phú dị bẩm đi. Lúc Lý Trạch Khôn xuống giường chân còn hơi mềm, khi quay đầu lại nhìn, Trình Hạ đã mệt đến mức không mở đc mắt.

“Đúng là rất xinh đẹp.” Gã tự nhủ, rút ba nghìn tiền mặt từ trong ví ra đặt bên gối Trình Hạ. Bên người gã không tồn tại bao nhiêu tiền mặt, nhưng ba nghìn cũng khá đầy đủ, hồng bài nhiều nhất cũng chỉ đến mức đó.

Lúc đó, Lý Trạch Khôn còn không nghĩ ra sau đây mình còn hoàn toàn có thể gặp lại người ấy.

Đọc thêm list Ngôn tình hoàn

Hơn hai tháng sau, lúc Lý Trạch Khôn lại đi đã là cuối thu, trời ban đầu se lạnh. Lý Trạch Khôn mặc một cái áo hoodie mỏng manh, trông vừa trẻ vừa tươi tắn.

Lúc đưa gã vào phòng riêng người cai quản kia vẫn một mực cố gắng bố trí từ ngữ, Hình như có gì muốn hỏi nhưng không cách nào mở miệng. Cuối cùng hắn mới nhăn nhó nói: “Lý thiếu, ngài đang bao Summer dài hạn phải không ạ? Cách đây không lâu vẫn không thấy ngài đến, cậu ta rất nhớ ngài.”

Lý Trạch Khôn không hề quen tai với danh tự kia, lãnh đạm nói: “Tôi không chơi MB.”

thống trị cười bồi: “Tôi biết ngài không hề, tuy hơn hai tháng trước ngài chọn cậu ta, nhưng sao có công dụng bao nuôi được.”

Lý Trạch Khôn đột nhiên ngẩn người, trong đầu thấp thoáng hiện lên một cậu trai, gã hơi nghi hoặc: “Sao anh lại cảm thấy tôi bao nuôi cậu ta?”

thống trị nói: “Lúc cậu ta về không chịu tiếp khách, có người hỏi tới thì cậu ta lấy tên tuổi ngài để cự tuyệt… và đúng là thiếu trừng phạt rồi.”

Tống Vũ đang cạnh bên Lý Trạch Khôn cười: “Đây đúng là đang ăn vạ chú rồi.”

Lý Trạch Khôn còn chưa nói gì quản lý đã phụ hoạ: “Nhất định là vậy, cậu ta muốn trèo cao đến điên rồi, mà cũng đúng… Lần đầu thao tác đã gặp đc khách tốt như Lý thiếu đây, cũng khó trách cậu ta động lòng.”

Lý Trạch Khôn nhíu mày, lần thứ nhất?

kế tiếp gã thật sự bao dưỡng Trình Hạ.

Lúc mới ở cùng nhau Lý Trạch Khôn cảm nhận thấy điều thú vị nhất của Trình Hạ đó chính là cái gì cũng dám nói thật. Gã hỏi cậu Nguyên Nhân lại làm nghề này, Trình Hạ nhanh chóng đáp rằng vì tiền, không còn uyển chuyển. Cũng hỏi qua Vì Sao nhất định cậu phải chọn mình, lúc đó Trình Hạ nở niềm vui, nói, bởi vì anh đẹp trai nhất trong đám người kia.

Trình Hạ là kiểu người Lý Trạch Khôn chưa từng gặp qua, là 1 cậu nhóc thích xem “Thế giới động vật” và “Tom and Jerry”, cứ như 1 mặt trời bé dại, khiến tổng thể nhân loại của Lý Trạch Khôn đều đc chiếu rọi êm ấm.

Mãi rất rất lâu sau này Lý Trạch Khôn mới biết Trình Hạ đã trải qua những gì. Cậu bé nhỏ ấy thi đại học có công dụng rất tốt, từ Tây Bắc xa xôi thi đến ĐH Sư phạm Bắc Kinh, lúc còn đi học mẹ cậu khám thì phát hiện mắc bệnh về máu. Trình Hạ đc người trình làng lại đây, thuở đầu cậu chỉ làm công việc giúp bán rượu để trích Xác Suất. Nhưng cậu rất đẹp, cai quản đã lén đến tìm cậu mấy lần, dụ dỗ nói rất có thể reviews cho cậu một núi dựa lớn.

Trình Hạ băn khoăn rất lâu, mãi đến tận lần gặp gỡ Lý Trạch Khôn ấy, cậu mới hạ ra quyết định. Ngày đó không phải là lần đầu cậu thấy Lý Trạch Khôn, rất mất thời gian trước kia cậu đã chăm chú đến người đàn ông ấy. Gã đẹp trai hoang dã, ánh mắt để lộ sự lười biếng bất cần đời, nhìn cũng không hợp quy củ, nhưng lại lần nữa không có ai bồi tiếp bên cạnh.

nếu mà đêm đó người chọn cậu không phải là Lý Trạch Khôn, có lẽ rằng cậu sẽ không chỉ có do dự một lát rồi lập tức gật đầu như vậy. Có lẽ trước đó đã hơi động tâm rồi.

Đọc full thể loại Truyện bách hợp h

Lúc Lý Trạch Khôn biết được điều ấy thì Trình Hạ đã bắt gặp mình bận rộn bệnh ung thư máu, bệnh của cậu là di truyền. Lý Trạch Khôn nắm chặt tay cậu, sắc mặt kém như chính gã mắc bệnh nan y vậy.

Khi đó Lý Trạch Khôn thật sự yêu Trình Hạ, gã cũng biết kỳ thực những lời không tim không phổi thuở đầu Trình Hạ nói đều là các khẩu ca dối.

Đọc thêm đam mỹ h

Trình Hạ, hệt như cái thương hiệu của cậu, vừa ấm cúng vừa sạch sẽ. Cậu thà nhận lấy ánh mắt khinh bỉ của người khác, cũng không chịu chấp nhận khoe những nỗi đau của mình hòng cầu xin sự thương xót của người khác.

từ đầu đến giờ Trình Hạ đều là 1 trong câụ thiếu niên hơi có chút ngây ngốc trẻ con, chỉ rất có thể hát “Trên cánh đồng của hy vọng”, lúc tay chân luống cuống sẽ khiến mấy việc ngốc nghếch, sau khoản thời gian quen rồi sẽ gọi tên khá đầy đủ của Lý Trạch Khôn, nhìn sắc mặt của gã để đoán xem nên cho gã chút ngon ngọt hay là sai gã đi rửa bát.

Năm đó Lý Trạch Khôn ở phòng bệnh nói với bác sĩ một câu: “Hãy chữa khỏi cho em ấy, Ngân sách chi tiêu bao nhiêu tôi chịu hết.”

Lý Trạch Khôn đã có lần cho rằng mình sẽ không còn dễ dàng yêu ai, không ngờ gã đã sai rồi.

Trình Hạ đi rồi, mỗi lần Lý Trạch Khôn nhớ lại đều thấy, hoàn toàn có thể đây chính là báo ứng của chính bản thân mình. Gã cướp lấy tuỷ của người khác đang cần, nên phải chịu trừng phạt, mặc dù thế Tại Sao sau cuối người bị thương tổn vẫn chính là Trình Hạ?

Cái đêm đầu thu nhìn thấy Trình Hạ ấy, Lý Trạch Khôn cười liếc cậu: “Làm bạn giường* nhé?”, Trình Hạ đỏ bừng mặt.

*Trong raw là 对象 – đối tượng người dùng, nhưng tui nghĩ từ bạn giường hợp hoàn cảnh hơn nên đổi.

Mơ sắp tới bất ngờ dừng lại, Lý Trạch Khôn tự nhiên chấn động. Gã nhẹ dịu lau mồ hôi lạnh bên thái dương, thở dài ôm chặt lấy chiếc gối của Trình Hạ vào ngực. Gã không ngủ lại đc nữa, nhìn khe hở nhỏ của rèm cửa sổ, mãi đến tận hừng đông.

“Thật là… Có hơi nhớ em.” Lý Trạch Khôn yếu ớt lẩm bẩm, đợt tiếp nhữa nhắm chặt mắt.

Chúc bạn đọc truyện đam mỹ không người tái ngộ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *