Đánh giá truyện cốc Hôn: cô dâu cải giá

Năm cô mười tám tuổi được gả đi ngay trong đêm tân hôn cô lại bị chính gia đình bạn em gái cô yêu kính nhất bỏ thuốc mê. Cũng chủ yếu đứa em này đem dâng cô cho tất cả những người đại trượng phu khác cưỡng bách chị bạn.

Ra mắt truyện ly hôn nàng dâu tục hôn

Tác giả: Minh Châu Hoàn
Thể loại: Truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện cốc hôn nàng dâu cải giá

cơn mưa rải rác như gột cọ city Đài Bắc, người trong gia đình chỉ đường Cách nôn nóng. Trong cảnh tượng động lòng chúng ta trong một biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang ở ngoại thành, một bạn gái trơ tráo đứng trong gió…

Nước mưa nặng nề rơi xuống mọi người cô. Cô im lặng đứng ấy, liều mạng che chở tã bọc trong ngực, gặm chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt nắm chống lại mọi giọt mưa vẫn cạnh tranh rơi xuống, chán nản nhìn về phía biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp khí cố kỉnh…

Cô không tin nhà bạn kia không biết!

cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô đại khái chưa đáng một đồng, nhưng lại đứa tí hon sẽ phía bên trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là nhỏ của hắn!

Mưa đã không hề dừng lại. Tô Man Liên cảnh giác ủ ấp đứa gầy, hy vọng ngăn chặn lại rất nhiều giọt mưa sẽ đập táo bạo vào người nhỏ tuổi, tuy vậy đứa ốm sẽ khóc to, bộ mặt bé xíu ẩm đẫm, chần chừ là nước mưa đến cả nước mắt…

Tiếng khóc dần yếu đi, đứa nhỏ bé đã không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ bé blue tím của bé nhỏ, tuy nhiên tã lót vốn ướt đẫm che kín khiến gầy suýt chút nữa thì ngạt thở…

“Mở cửa ra… Nhỏ chúng tôi sắp đến bị tiêu diệt rồi, mau cứu giúp nhỏ bên tôi…”

>>> xem thêm Truyện anime

Tô Man Liên phân vân nên làm gì nữa, cô điên loạn nhấn chuông cửa ngõ. Dù cô có một con phố sống thì cũng sẽ chưa do đó mà thương tổn con mình!

Một thành viên hầu ló đầu ra từ ở trong nhà, lắc đầu thở dài: “Cô ơi… Cô đi đi!”

đảm bảo cu li nhân vẫn chưa để ông chủ ra ngoài!

Tô Man Liên bi quan và tuyệt vọng quan sát về bên biệt thự cao cấp xa xa đấy, kiếp này cô chỉ yêu thành viên gia đình đàn ông ở bao gồm, nhưng lại… Bất chợt cô nở nụ cười, cười cực kì lạnh lẽo, mang theo vẻ dứt khoát. Bên trên bộ mặt xinh tươi đã mất hết sức sống, chú ý giống hệt một bức tượng tạc từ thạch cao!

Cô lùi lại đã từng Cách, từng Bước. Đứa ốm sơ sinh vẫn khóc tới mệt mỏi, hơi thở cũng muốn manh cực kỳ. Phần nhiều thành viên hầu bắt gặp cô rời đi thì đã định thở phào…

tình cờ, một nhỏ dao găm sắc bén ra mắt trong tay cô!

“Đi nói với Lạc Tử Sơn, lúc này nếu anh ta chưa đi ra thì Tô Man Liên bên tôi vẫn tự tay giết chết đứa con trong ngực gia đình, sau đấy…”

Cô bướng bỉnh ngẩng mặt lên, khóe môi khẽ nhếch lên đầy lạnh lẽo…

Cô không phải bởi thành viên mà lại chỉ mong sao thử đấu tranh để bé cô chỉ một đường phố sống.

chỉ việc con nhỏ xíu chắc là sống sót, cô chỉ có một thỉnh cầu đơn giản này mà lại thôi!

“Tôi cũng biến thành chết theo cô gái các bạn…”

nhỏ dao trong tay Tô Man Liên ném lên cổ đứa ốm, ngón tay cô run rẩy kịch liệt: “Mạn Nhi…”

đã từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống, rơi vào bộ mặt nhăn đầy nước của đứa tí xíu…

Đứa nhỏ yếu ớt rên lên, Dường như sắp đến tất yêu động đậy được nữa…

người trong gia đình hầu cũng như quản da sợ hãi vội đi gặp mặt Lạc Tử Sơn, Tô Man Liên lạnh nhạt cười…

Từ khi tới đây, cô vẫn hạ quyết trung ương cần đến mạng của bản thân mình để đổi lấy mạng của Mạn Nhi!

Cô hiểu hết sức rõ tổ ấm nữ kia, cô ta đã không để cô Bước qua cửa Lạc da, còn cô sẽ sớm hết hi vọng có Lạc Tử Sơn rồi… Tất cả những chuyện cô làm cho hiện nay, những chỉ vì Mạn Nhi…

lưỡng lự qua bao chậm, Trong khi ngay cả ông trời cũng chưa nỡ nhìn cảnh tượng thảm thiết này. Mưa dần tạnh, đứa ốm lạnh cũng như băng phía trong lòng người mẹ run rẩy kịch liệt. Dáng vẻ yếu ớt giống như chỉ trong một giây nữa đã lập tức bay biến…

nổi tiếng bước đi truyền tới…

Tô Man Liên ngẩng đầu, quan sát người trong gia đình đại trượng phu vẫn đi về bên nhà bạn kia, đang là bộ mặt nho nhã dễ đỏ bên ấy, sẽ là bề ngoài phân vân ấy.

các bạn cô bé đứng cạnh bên hắn, ngoại hình cao quý, ưu nhã với theo sự kiêu ngạo chưa ai sánh được!

“Tô Man Liên, cô còn biết bựa hổ không?”

Lạc phu nhân nhẹ nhàng nói, biện pháp ô cửa bự căn nhà chúng ta Lạc, cô ta cười cợt coi thường. Thành viên gia đình đàn bà từ đầu đến chân ẩm sũng, tiều tụy nhếch nhác nạm kia thì bao gồm tứ giải pháp gì đấu sở hữu Tần Di Lan cô chứ?

chỗ đứng phu nhân ngôi nhà bọn họ Lạc chỉ chắc là là của cô ấy ta!

“Tôi hình như bặt tăm trước mặt cô, mà thậm chí có thể chết! Tôi chỉ mong sao Lạc gia thu nhận đứa bé bỏng này!”

Tô Man Liên nhẹ nhàng nói, con dao sẽ rứa trong tay hơi run lên, da non mịn của đứa bé bị cứa vào, một giọt máu chảy lên lưỡi dao khiến bạn nhìn vào vẫn giật mình…

“Không thể!”

gương mặt Tần Di Lan số đông không thay đổi, cô ta chỉ ước tổ ấm nữ trước bên nhanh chóng giết bị tiêu diệt đứa con hoang kia đi, sau ấy cũng chết đi!

“Man Liên… Dừng lại!”

Lạc Tử Sơn thù ghét mở miệng, sao hắn lại chọc vào một người nhà cô gái phiền phức như vậy?

Trước đây thích cô ta bởi vì bộ mặt khá xinh, ngạc nhiên bây giờ mong quăng quật cũng không được!

chỉ là… Lạc da no ấm bởi thế, nuôi một đứa nhỏ cũng chẳng hề là vấn đề, dẫu vậy nếu có một số người chết lại ko phải chuyện hay ho gì!

“Để đứa bé bỏng ở lại, cô đi đi!”

Lạc Tử Sơn phiền ngán phất phất tay. Hắn xoay người thân, toàn thể không mong mỏi nhìn cô. Người nhà cô gái đê tiện này khiến hắn vừa nhìn thì mau lẹ cảm giác dáng vẻ khí cố của mình mau lẹ giảm bớt trước bên Di Lan…

“Lạc Tử Sơn!”

Tần Di Lan bực tức trừng mắt chú ý hắn, hắn dám cho phép đứa bé hoang này ở lại Lạc gia? Cố Tần Di Lan cô thì sao? Cô xác xắn không để chuyện này xảy ra!

“Được rồi, được rồi, cứ quyết định do vậy đi, giải tán hết cho tôi!”

Lạc Tử Sơn chung cuộc biểu lộ được khí núm của nhà mọi người. Bây giờ, vẫn có người hầu mở cửa bước đi chỗ Tô Man Liên, sẵn sàng ấp ủ đứa nhỏ bé vào…
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *