Chương 8 full truyện Phàm nhân tu tiên

Phàm Nhân Tu Tiên – Vong Ngữ

Chương 8: Nhập môn đệ tử

thông qua nửa năm điên loạn tu luyện, rốt cuộc Hàn Lập cũng đứng trước mặt Mặc đại phu tiếp nhận trắc thí.

Trương Thiết tay chân có chút thất thố nhìn Hàn Lập, điều ấy cũng không có gì quái dị, Hàn Lập từ hắn mà biết được trong quãng nửa năm tu tập bộ khẩu quyết vô danh này, Trương Thiết không đạt đc công dụng như mong đợi.

Hàn Lập biết rằng Trương Thiết bỏ sức tu luyện so với bộ khẩu quyết không tên tuổi này tuyệt vời và hoàn hảo nhất không hề thua kém hắn, có khi còn điên cuồng hơn cả Hàn Lập. Chính là trên phương diên chăm chỉ luyện tập này, Trương Thiết có thể nói rằng là rất chi là tập trung công sức và trí lực.

Nhưng điểm kỳ quái ở đó là, bộ khẩu quyết con số không này đối với Trương Thiết hầu hết không sinh ra bất kỳ một tí ti phản ứng nào cả, vô luận hắn miệt mài khổ tu đến đâu cũng không sinh ra một điểm hiệu quả. Xem ra, bộ khẩu quyết này cùng hắn không có duyên phận.

tư tưởng 12 nữ thần Hàn Lập cũng có thể có chút bất an, cũng không biết nguyên cớ do đâu. Hắn biết rằng, Trương Thiết tám đến chín phần là không qua nổi kỳ khảo hạch lần này, mà so với mình trên phương diện tu luyện, cũng không tốt hơn hắn là bao nhiêu.

Chính mình đã liều mạng tu luyện vậy mà công dụng cũng chỉ làm cho luồng năng lượng kỳ quái trong nội thể gia tăng một chút điểm. Nếu như nói luồng năng lượng trước đây có form size tầm sợi tóc, thì hiện nay cũng chỉ to lên một chút, như sợi chỉ mà thôi. Với thành quả như thế, có thể vượt qua trắc thí của Mặc đại phu hay không, hắn cũng không nắm chắc. Do vậy, Hàn Lập không thoát khỏi tâm trạng căng thẳng, trái tim nhảy nhót loạn lên trong lồng ngực, cảm thấy rất chi là bất an.

“Tất cả đều chuẩn bị giỏi chứ? Đem thành quả tu hành của hai ngươi triển hiện cho ta xem nào.” Mặc đại phu nheo nheo hai mắt, ngồi tại thái sư ỷ ghẻ lạnh quan sát hai người.

“Đã sẵn sàng giỏi rồi.” Hai người Hàn Lập gật đầu nói.

Mặc đại phu từ từ ngồi thẳng dậy bên trên ghế, bỏ bộ sách mà từ trước đến giờ lão không dời một bước xuống bàn.

“Đưa tay ra đây.”

“Vận công cho ta xem nào.”

Mặc đại phu một tay bắt lấy mạch môn bên trên tay phải của Trương Thiết, một tay áp vào đan điền của hắn.

Nguyên tôn sang một thời gian uống một chén trà lão mới thu hai tay về, mặt không biểu tình đánh giá Trương Thiết một lúc.

Trương Thiết đỏ hết cả mặt lên, hai tay bối rối nắm lấy nhau sau lưng, cúi gằm đầu xuống, không có gan nhìn Mặc đại phu. Hắn biết rằng Mặc đại phu đã phát giác hắn không có 1 chút nào luyện thành bộ khẩu quyết này. Chắc hẳn rằng tới đây Mặc lão sẽ không có dễ chịu nhìn mình rồi.

“Tới phiên ngươi.”

Làm người khác phải kinh ngạc, Mặc đại phu không tồn tại một chút biểu hiện trách mắng Trương Thiết, có chăng là trong ánh mắt chỉ lòi ra một tia thất vọng thần sắc. Lão chuyển mắt, nhìn tới Hàn Lập.

Mặc đại phu y theo như cũ, bắt lấy mạch môn trên tay phải Hàn Lập.

“Lạnh thật a, lạnh như băng vậy, không một chút điểm giống tay người sống vậy.” Hàn Lập trong tim có chút lo ngại.

Da tay Mặc đại phu có chút khô lão, nhăn nheo, khi nắm lấy tay Hàn Lập thì làm hắn có điểm cực khổ, đấy là lần thứ nhất hắn bị Mặc đại phu bắt lấy tay.

chắc hẳn rằng do bị từ bên phía ngoài kích thích, luồng năng lượng trong cơ thể không chờ Hàn Lập điều khiển và tinh chỉnh mà đã tự quản lý rồi, thuận theo kỳ kinh bát mạch, thông qua những huyệt đạo trên toàn thân, từ đan điền đến bách hội, lại quay lại tứ chi, nhanh chóng quản lý hết vòng thứ nhất rồi tiếp đến quay quay về đan điền. Luồng năng lượng này vừa quản lý và vận hành, nơi đau đơn ở bàn tay tự nhiên và thoải mái mất tích, như là chưa hề xuất hiện qua.

“Di!” Mặc đại phu không kiềm đc xúc động phát ra âm thanh, xem ra là đã bắt gặp được cỗ năng lượng kỳ lạ trong nội thể Hàn Lập.

“Nhanh, nhanh vận hành khẩu quyết thêm một đợt tiếp nhữa.” Mặc đại phu cho dù rất kiềm chế, phía trên mặt không bộc lộ tinh thần biến một chút xúc cảm nào, mặc dù vậy trong mắt lão xuất hiện một tia cuồng nhiệt thần sắc, khiến cho Hàn Lập có chút bỡ ngỡ.

“Từ từ thôi, để ta cẩn trọng quan sát xem.” Mặc đại phu cuống quýt sửa lại, ngữ khí hững hờ thông thường đã đc thay thế bằng ngữ khí có phần nôn nả, tay kia đồng thời cũng để lên đan điền của Hàn Lập.

Hàn Lập cảm xúc tuy nhiên thủ Mặc đại phu có điểm run rẩy, xem ra tư tưởng lão vô cùng kích động, liền y theo lời lão quản lý luồng năng lượng kia thêm một chu thiên nữa.

“Không sai! Không sai! Và đúng là loại cảm hứng này, đúng là thứ ta muốn rồi. Không hề sai. Bền chắc không sai! Hahaha… “

Mặc đại phu đấu la đại lục sau khoản thời gian trải qua một hồi kiểm tra tỉ mỉ không thể nào kìm được cười lớn mấy tiếng, hai tay nắm chặt lấy bả vai Hàn Lập, hai mắt vốn luôn khép hờ cũng đã mở to ra, khẩn khẩn nhìn Hàn Lập, giống như là vừa bắt gặp ra kỳ trân dị bảo hi hãn trong trần thế. Trong mắt lão còn toát ra vài tia cuồng loạn.

Bên tai Hàn Lập không ngừng truyền đến tiếng cười của Mặc đại phu, cảm nhận thấy hai vai bị nắm có điểm đau đau. Giờ nhìn lại thần sắc có phần điên cuồng của Mặc lão, trong thâm tâm hắn không nhịn khỏi có chút bất an.

“Tốt, rất chất lượng.” Mặc đại phu nhìn biểu tình của Hàn Lập, xem ra có chút sốt ruột, lão mới niềm tin đc tự mình có chút thất thố, lập tức xong cười to.

“Sau này cũng phải giống như hiện thời, phải liên tiếp nỗ lực. Tính từ lúc lúc này, ngươi bắt đầu biến thành thân truyền đệ tử của ta.” Lão phóng khai tuy vậy thủ, rồi vỗ vỗ lên đầu Hàn Lập cổ vũ.

Mặc đại phu gương mặt đã khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, tựa hồ như hết thảy các cử động thái quá vừa qua chưa hề xảy ra, chỉ là trong ánh mắt của lão, vẫn ẩn ẩn hưng phấn không sao che dấu được.

“Về phần ngươi… ” Mặc đại phu sau cùng đưa góc nhìn lại Trương Thiết.

Trương Thiết sớm vì sự việc mới phát sinh mà trở lên phát ngốc, thấy Mặc đại phu chuyển hướng kể đến mình, bây giờ mới tỉnh táo quay về.

Nghĩ đến hiện thực không vượt quá kỳ khảo hạch, sẽ bị đuổi xuống núi, Trương Thiết nhìn về hướng Mặc đại phu, không nhịn đc mà xuất hiện thần sắc cầu khẩn.

“Ngươi tư chất không đc a, thời gian dài như thế, mà một điểm thành quả cũng không có, muốn làm đệ tử của ta thật có chút miễn cưỡng rồi.” Mặc đại phu không xong xuôi lắc lắc cái đầu.

tâm lý Trương Thiết, cũng theo cái không đồng ý của lão mà trầm xuống.

Nghe Mặc đại phu nói, cả hai người đều nghe ra ý tứ không muốn nhận Trương Thiết của lão.

Đột nhiên, Mặc đại phu tựa hồ vừa nghĩ ra chuyện nào đó, bỗng lộ ra ánh nhìn kỳ quái nhìn về phía Trương Thiết.

“Nhưng là vừa rồi ta check căn cốt của ngươi, có 1 loại tâm pháp Dường như khá phù hợp với ngươi, không biết ngươi có nguyện ý học hay không?” Mặc đại phu đột nhiên nói, đương nhiên lộ ra ý tứ cho Trương Thiết quá quan.

Trương Thiết vừa nghe, không hề có ý tứ từ chối, liền lập tức cung ứng tại chỗ.

“Tốt, rất tốt. Hai ngươi đi đi, ngày mai ta sẽ ban đầu truyền cho những ngươi tâm pháp mới.” rất có thể thấy tâm tình của Mặc đại phu hiện nay rất chất lượng, mỗi câu thốt ra đều sở hữu “Tốt, chất lượng cao.” đi kèm.

Hàn Lập, Trương Thiết hai người liếc góc nhìn kẻ thù, đều xúc cảm được hôm nay quá quan có phần màu đỏ may mắn, và đúng là phong hồi lộ chuyển. Mà hai người đều quá quan, điều ấy làm cả hai đều cảm thấy vui mắt.

Đọc full truyện phàm nhân tu tiên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *