#171 Clip tổng hợp 6- các bài đọc về tình cảm buồn hay nhất / MC VÂN HÀ



Fb của mình tên Trần Vân Hà
Kênh thứ 2 của mình là MC Vân Hà
Vốn dĩ, phụ nữ chúng tôi đều giống nhau, đều không thích mới lạ, không thích bắt đầu, cũng không thích phải tìm hiểu một người mới sau khi bắt buộc phải kết thúc mối quan hệ cũ.

Phụ nữ chúng tôi, thích cảm giác thân thuộc, thích cảm giác chán ngán nhưng không thể rời xa vì quá mức tha thiết, phụ nữ chúng tôi, không như đàn ông, không thèm mới lạ, không thích tìm hiểu, chỉ thích cảm giác thân quen và thèm muốn cái cảm giác cũ kỹ mà nhiều đàn ông cho rằng phát ngán.
#MCVanHa #Kenoiholongnguoi #VanHa

Nguồn: https://marishka-moi.com/

Xem thêm bài viết: https://marishka-moi.com/category/giai-tri

5 Replies to “#171 Clip tổng hợp 6- các bài đọc về tình cảm buồn hay nhất / MC VÂN HÀ”

  1. Bạn nói rất hay. Giọng đọc rất truyền cảm nhưng tôi một ng đã thất bại trong hôn nhân tôi nhận thấy đôi khi phụ nữ họ đòi hỏi bình đẳng nhiều hơn ý nghĩa thật sự của nó và biến tướng thành ích kỷ. Các bạn muốn yêu thương, muốn thấu hiểu thế đàn ông đâu phải sắt đá,họ cũng cần như vậy mà. Các bạn muốn đàn ông che chở làm chỗ dựa nhưng các bạn lại đòi bình đẳng,các bạn muốn đàn ông làm được nhiều tiền để có cs tốt đẹp hơn các bạn lại đòi bình đẳng,các bạn muốn đàn ông làm tất cả mọi thứ từ việc nặng đến vc nhà các bạn lại đòi bình đẳng,các bạn muốn dc thấu hiểu nhưng các bạn lại ko muốn thấu hiểu đàn ông. Các bạn viện cớ chúng tôi là phụ nữ để biến đàn ông thành cái máy cho các bạn đòi hỏi và các bạn muốn bình đẳng. Các bạn sinh đẻ đau đớn nhưng các bạn biết đàn ông cũng chịu bao nhiêu sóng gió để che chở cho gia đình, làm trụ cột của hai mẹ con cũng đắng cay ko kém. Ai cũng có cảm xúc,cái gì nhận lại phải biết cho đi, đàn ông cũng là 1/2 tạo nên thế giới chứ ko phải để tạo ra riêng cho phụ nữ

  2. Gửi em, người bây giờ không còn là của anh
    Xin lỗi vì anh đã đẩy emđến với "anh ấy"
    Và giờ này, như em nói, em đã có người khác đang ở bên cạnh – không phải là anh

    Anh đã đau, đau lắm, thật sự rat đau em ạ. Tim anh bây giờ như muốn vỡ tung ra mà thôi. Giờ thì chúng ta thật sự đã kết thúc, điều mà anh chẳng hề mong muốn. Anh đã khóc, khóc quá nhiều, để giờ đây nước mắt chẳng thể rơi được nữa. Anh đã cố gắng níu giữ một chút tính cảm gì đó ở em ,nhưng em không cho anh có cơ hội làm việc đó. Cái cách mà em bỏ rơi người khác cũng tàn nhẫn lắm em biết không? Nhưng anh không có quyền trách em mà tất cả là do anh,tại anh thôi và giờ thì anh phải chịu nỗi đau này một mình. Cũng đúng thôi, anh có tư cách gì mà oán trách ai.

    Trong tình cảm hoặc là cho rất nhiều, hoặc là nhận rất nhiều. Vậy thôi. Khi mà mình yêu một ai đó và khi nghĩ về một ngày không còn có họ nữa cũng làm mình muốn ngạt thở. Nếu em để ý một chút, thì sẽ nhận ra đau và tổn thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau.Nếu quá khứ chúng ta đi chung một con đường, thì hiện tại, chúng ta ở hai nẻo đường khác nhau. Nếu quá khứ chúng ta yêu nhau sâu đậm, thì hiện tại chúng ta đã từng yêu nhau. Nếu quá khứ tình yêu với em là màu của hạnh phúc, thì hiện tại có lẽ tình yêu với em là màu của kỉ niệm.
    Khi yêu em . Nhieu khi anh hờ hững lạnh lùng, làm cho em buon . Anh sai . Nhung làm em bị tổn thương thi anh chưa từng vi anh yêu em .Nhưng khi yêu, anh dường như đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng mà giờ chẳng thể nào cứu vãn được nữa. Anh cứ nghĩ yêu một ai đó anh nên thể hiện tình cảm của mình ở mức vừa phải để khi đỗ vỡ anh không phải đau. Anh đã nhầm rồi. Anh không như những người khác, anh không thể hiện yêu thương được bằng lời mặc dù anh rất muốn. Anh muốn lắm em ạ, để em và người ta biết anh yêu em như thế nào. Nhưng anh không làm được mà chỉ dám thể hiện tình yêu qua những dong tam su như thế này thôi.
    Anh sợ khi mình nói nhiều sẽ làm em nhàm chán rồi em sẽ chẳng yêu anh nữa. Nhưng anh không nói ra thì kết cục bây giờ anh cũng chẳng còn là gì trong tim em nữa.
    Quãng thời gian chúng ta yêu nhau đương nhiên không bằng đc thời gian ngắn ngủi giữa em và "anh ay"bên nhau rồi? Nên em không thấy có lỗi với anh là đúng thôi? Cũng phải thôi, em làm gì có lỗi, lỗi là do anh đã đẩy em đến với "anh ấy". Em đã trách anh sao không níu kéo em ,nhưng hơn một lần anh đã đưa tay ra níu giữ em , níu gữ tình yêu này và anh , anh nhận lại được gì chứ ? Chẳng phải là sự thẫn thờ ,chờ đợi mỏi mòn một tin nhắn trả lời sao? Lúc đó anh đã hình dung ra nhiều viễn cảnh vì sao mà em không trả lời anh .Nhưng đến hôm nay thì anh biết rồi em ạ, lúc đó em đang ở bên anh ấy thì làm sao có thể quan tâm đến anh .Sự thật đôi khi quá phũ phàng em nhỉ!

    Tim anh chùng xuống một nhịp, thoáng cảm giác nhói đau, nỗi đau chưa bao giờ anh phải trải qua – cho đến hôm nay. Hôm nay, em nói: "Anh đừng nhắn tin cho em nữa, chuyện tình cảm nên dứt khoát anh ạ!". Thì ra là vậy. "Anh ấy" đã là người yêu của em rồi. Nhanh thật đấy, anh không nghĩ là có thể nhanh như vậy đâu. Tim anh như ngừng đập, cảm giác có cái gì đó chạy dọc cơ thể, dường như là đau tột cùng. Thà rằng em cứ nói toẹt ra ngay từ đầu em chẳng còn yêu anhnữa, có lẽ anh đã chẳng phải hi vọng cho đến tận ngày hôm nay. Lúc đó anh cũng sẽ đau nhưng ít thôi. Còn bây giờ thì anh thật sự bị tổn thương rồi.

    Anh rất muốn nắm chặt lấy sợi dây hạnh phúc vô hình giữa anh và em .Nhưng dường như đã la quá mong manh roi. Là đôi tay anh không đủ sức níu kéo hay vì quyết tâm ra đi của em quá lớn. Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu không yêu em và bị em thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình, thì anh đã không ngồi đây để khóc. Anh lúc nào cũng nhớ em ,ngay cả khi ngồi kề bên, thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt trời. Anh nhớ em nhiều như vậy đấy.
    Anh thường tự an ủi bản thân rằng, không phải em không yêu anh đâu, không phải em bỏ mặc anh đâu. Chỉ là, em đang quan tâm anh ,thương anh theo cách mà em muốn thoi .Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng mà là cay đắng, nhưng anh đã giữ cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó em sẽ nhận ra anh quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có anh thôi, em sẽ đủ sức vượt qua tất cả. Có lẽ anh sai rồi. Phải không ?
    Lúc nãy, anh nói rằng sẽ học cách quên em là anh nói đùa đấy. Anh chẳng muốn quên em ,chỉ là sẽ yêu em ít hơn thôi. Nghĩa là mỗi ngày trôi qua, hôm nay – của hiện tại- anh sẽ yêu em ít hơn hôm qua – của quá khứ – một chút. Thế nhé, hãy cứ yên tâm và tin yêu vào tình yêu thì hiện tại của em đi nhé! Còn anh anh chấp nhận buông tay… và … làm tình yêu của … thì quá khứ …

    Ngày hôm qua, một ngày mùa đong giá lạnh, anh đã gặp em nhưng gặp trong một tâm trạng khác hẳn thời quá khứ xưa rất khác, khác đến nỗi mà chính anh cung không thể tưởng tượng được tại sao mình lại quên em nhanh như thế. Chắc có lẽ những quá khứ về em đã bay ra khỏi tiềm thức của anh khi anh biết người anh yêu thật sự đã thay đổi, không phải một sự thay đổi tốt cũng chẳng phải xấu.Trời ơi! Đau đầu quá, anh không biết nó la thay đổi tốt hay xấu nữa. Anh chỉ biết một điều là con người đó không giống con người mà anh đã từng yêu.Khác ,Khác hoàn toàn em ạ.

    Và giờ đây, em cứ yen tam ma cất bước bên người ta, anh không quan tâm và cũng chẳng đau thêm một lần nào vì em nữa vì anh đã đau quá nhiều trong thời gian yêu em -một thời gian ngắn ngủi hay dai anh khoong biet nhưng như thế là quá đủ với anh rồi, anh đã chịu đựng quá nhiều sự mất mát, quá nhiều sự đau khổ mà lí ra một thang con trai trẻ tuổi như anh chưa thể và cũng chưa đáng phải chịu đựng. Anh se không khóc cho một con người hoàn toàn xa lạ như em nữa.
    Anh vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra trên thế giới này không chỉ có mình em nữa, xung quanh anh còn nhiều người thân yêu, quan tâm anh và yêu anh hơn em đã từng yêu nhưng việc anh cần làm bây giờ không phải là yêu. Từ trước đến nay anh chưa một ngày nào là hoàn toàn sống cho tình yêu vì anh nhận ra xung quanh anh còn nhiều ước mơ, lí tưởng cao đẹp hơn tình yêu rất nhiều anh không muốn sống cho riêng mình và anh càng không muốn cuộc sống của anh chỉ sống vì em .Vì thế, anh mong mình có thể là bạn tốt, chỉ mãi là bạn thôi trong đầu anh không bao giờ có ý định oán trách hay quay lại với em
    Và giờ thì anh hết kiên nhẫn để tin như thế rồi. Đối mặt với sự thật và tỉnh táo lại đi thôi. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ nữa. Uk thi la Anh đã khóc rất nhiều. Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy anh trao gửi về em trong vô vọng. Nhắm mắt anh nhớ em .Mở mắt anh nhớ em .Đến một nhịp thở cũng làm anh đau

    Có những nỗi đau em gây ra cho người khác, em không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Nhưng không cần phải xin lỗi anh đâu. Anh chẳng bao giờ trách cứ em cả, vì khi yêu một ai đó, là trao chọ họ quyền được làm đau mình. Hãy để anh tự xin lỗi bản thân mình, em nhé!
    Anhthường tự hỏi mình: “Mày có thể yêu cô ấy đến mức nào?”. Giờ thì anh có câu trả lời rồi. Anh có thể yêu em nhiều đến khi tình yêu trong anh đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can đảm, để buông tay một người ma anh da yêu hơn chinh ca bản thân mình. Có lẽ anh phải học cách quên đi một người thật sự. Anh sẽ không quan tâm đến cuộc sống của em nhiều như trước nữa. Nhưng vẫn có thể anh sẽ dõi theo và ủng hộ bước chân em đi một cách thầm lặng. Anh không nhớ đến em không có nghĩa là anh sẽ quên em đâu.
    Thôi muộn rồi em hãy ngủ ngon nhé anh chuc em hạnh phúc người con gái anh đã và tưng yêu rất nhiều …

  3. Em không là gì của anh ấy, chuyện tình chỉ vẻn vẹn 10 ngày từ lúc anh nắm tay ôm hôn em… Giờ anh im lặng, nhưng em vẫn cố chấp đợi chờ. Thật sự quá mệt mỏi, em nên buông tay anh từ ngày hôm nay anh nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *